Tiệm cà phê hoàng tử – Chap 8.3

2626a-prince_coffee_logo_by_furozang

(Đã sửa)

 <Phần 3>

Cách tốt nhất để phát huy tối đa khả năng của nhân viên là tạo cho họ cảm giác của người làm chủ. Nói cách khác là làm cho họ cảm thấy như thể cửa hàng là của chính họ. Để thực hiện được, người chủ phải công khai chi tiết việc kinh doanh và thảo luận cởi mở, khuyến khích nhân viên tham gia vào quản lý cửa hàng. Đây là triết lý Han Kyul đang áp dụng, và dường như anh rất tự hào về những nhân viên đang hết sức đưa ra sáng kiến của tiệm Cà phê hoàng tử.

“Tôi nói này, màu đỏ quá chóe. Trắng là tốt nhất. Vừa đẹp vừa an toàn.”

“Anh biết mình đang lảm nhảm gì không hả anh già. Vì nội thất mới tạo không khí trầm rồi, chúng ta phải nổi bật hơn chứ. Ý em là, thôi nào, nói thật đi, mùi vị cà phê chỗ nào cũng na ná thế phải không? Về lý thuyết chúng ta không thể bắt kịp Star hay Seattle Brand , nên mình phải nghĩ đến phương án tấn công khác. Lý do sajangnim chọn chúng ta là vì anh ấy muốn kiếm lời từ cái vỏ đẹp giai của chúng ta, đúng không sajangnim?”

“Dùng mỗi cái mặt thôi chưa đủ đâu. Nếu chỉ cần có thế tôi dùng quách ma nơ canh cho xong.”

“Ý anh là mình cũng phải cung cấp dịch vụ tốt chứ gì? Thì ai chả biết là nhân viên phải thật thân thiện.”

“Một điều nữa. Anhng ta cần sự hấp dẫn giới tính.”

“Hử?”

“Thế thì họ mới muốn quay lại. Giờ thì đó mới là cách kiếm lời từ việc chọn các cậu. Tiếp tục nhé. Nak Kyun, cậu thích màu nào?”

“Trắng và đen. Em thích màu sạch sẽ.”

“Cậu thì sao Sun Ki?”

“Em không thực sự thích cái gì lắm…”

Câu trả lời của mỗi người dường như phản ánh tính cách của họ. Có khi nào Ko En Chan sẽ bảo là màu hồng không? Nếu En Chan mặc sơ mi hồng, chắc trông nó sẽ giống cái kẹo bông. Han Kyul thấy mình mỉm cười lúc tưởng tượng ra và giật mình. Vì anh vừa đột nhiên nhớ lại cơn ác mộng hôm Valentine. Nhưng tên đó thì chỉ bận ăn thịt.

“Này Ko En Chan.”

Mọi người quay về phía Ko En Chan, người đang ngồi tận cuối bàn, nhưng nó không  ở trong tâm thế sẵn sàng trả lời. Mồm nó đầy sườn, và tất cả những gì nó làm được là chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn mọi người. Ai biết nó đã ngốn hết bao nhiêu suất rồi, Han Kyul tự nhủ. Làm sao mà mình xoay sở được cái thói ham ăn của thằng nhỏ này từ bây giờ trở đi đây? Chắc mình nên nuôi một con bò cho xong.

“Dạ?”

“Quên đi. Ăn đi. Cứ quyết định giữa chúng ta thôi. Nào, Han Rim là người duy nhất chọn đỏ phải không?” Ha Rim chĩa ngón tay về phía En Chan đang bận nhai. Chả biết gì nhưng nó vẫn giơ cái tay đang cầm lọ hạt tiêu lên.

“Ok, hai người. Trắng nào.”

Khi chú Hong giơ tay, Nak Kyun giơ theo, thậm chí cả Sun Ki cũng giơ tay. Thực ra Sun Ki, người rất ít nói và ít biểu lộ ý kiến, giơ tay chỉ có nghĩa là cậu thực sự không ưa nổi cái ý tưởng mặc đồng phục đỏ.

“Giời ôi! Màu đỏ đẹp mà mọi người. Mọi người yếu đuối thế. Sajangnim, em mặc màu đỏ một mình vậy.”

“Nếu thích đến thế thì cứ mặc.”

“Thật ạ? Có được không?”

“Sao lại không được? Có phải ở trường đâu. À mà này, cậu bảo cậu theo học ở đâu ấy?”

“Em bảo anh là em đang nghỉ sau khi tốt nghiệp. Nak Kyun được nghỉ học và… anh bảo anh làm gì hả Sun Ki?”

“Tôi chỉ…”

Đúng lúc đấy có tiếng điện thoại. Mọi người đều mò mẫm trong túi kiểm tra điện thoại, nhưng tiếng chuông không dừng. Ai cũng nhìn En Chan.

“Hyung, điện thoại.”

“Hở?”

Một tay nó nhét thêm miếng nữa vào miệng trong khi tay kia lôi điện thoại ra. En Chan tắt đi mà chả thèm nhìn xem ai gọi.

“Sao anh không nghe? Ai đấy?”

“Thằng nhóc không nghe điện thoại lúc đang ăn.” Mọi người hài lòng trước câu giải thích của chú Hong.

“Mọi người, nhào vô đi trước khi En Chan ngốn sạch. Sajangnim, anh uống một chén nhé?”

Han Kyul giơ ly ra nhận rượu. Bầu không khí vui vẻ lan tràn quanh chén rượu. Mọi người còn hơn cả sẵn lòng được bỏ một kẻ ra đằng sau. Sun Ki không ăn thịt mấy, nhưng không bao giờ từ chối rượu, còn mặt Ha Rim đỏ lên chỉ sau hai chén, làm cái đầu vàng hoe càng vàng hơn. Phong cách uống rượu cạn sạch chén của Nak Kyun làm cậu ta có vẻ người lớn hơn.

“Ahjussi, chú lấy vợ rồi đúng không?”

“Hai đứa con rồi.”

Ha Rim say khướt sau ba chén, trở nên lắm mồm và cười nhiều. Cậu chàng có vẻ đáng yêu và thu hút riêng đối với anh.

“Sajangnim chắc chưa lấy vợ. Anh có bạn gái không?”

“Sao, muốn giới thiệu cho tôi một cô à?”

“Ha ha. Một gã như anh phải có cả đống em xinh tươi đeo bám đúng không?”

“Tôi không nuôi bạn gái. Tôi còn không nuôi nổi cả thú cưng, làm sao tôi nuôi bạn gái được?”

Đúng lúc đó giọng nói sang sảng của Ko En Chan vang lên,

“Ahjumma! Dì đổi chảo được không ạ? Và thêm ba phần sườn! Cả kim chi nữa!”

Sau khi chảo được đổi và thịt đang nướng, En Chan húp nước kim chi. Han Kyul chưa từng thấy ai ăn tốt như thế.

“Này, cậu không ăn miếng kia à ?”

“Đây á? Nó rơi xuống bàn rồi.”

“Không sao, đưa đây tôi.”

Nó còn ăn cả thịt rơi cả bàn nữa. Lúc đó, vẻ tinh quái hiện ra trên mặt Ha Rim.

“Úi!” Cậu chàng làm rơi miếng thịt xuống sàn. “Xấu hổ quá. Nên vứt đi thôi.”

En Chan giơ đũa ra.

“Này, ném đi là thế nào. Đưa đây. Tôi nướng lại là xong hết.”

Ha Rim cười thầm và đưa miếng thịt qua. Rồi với nụ cười có thể nung chảy trái tim các cô gái, cậu ta thì thầm,

“Anh thấy rồi đúng không Sajangnim? Hyung đó, anh ta có thế ăn bất cứ thứ gì miễn là nó không bẩn. Chiều nay, bọn em gọi ba suất jja jang myun, và Sun Ki bỏ lại một ít đúng không? Rồi ông anh này lấy bát và vét sạch đến cả nước dùng. Em chưa bao giờ gặp ai khỏe thế.”

Mọi người đều nhìn En Chan bằng vẻ tò mò khi chú Hong nói,

“Thằng nhỏ đó là đứa duy nhất trong lớp sống sót sau chuyến du lịch. Chúng ăn phải đồ biển ôi, và thằng nhóc huyền thoại chả làm sao trong khi những đứa khác nằm bẹp trong bệnh viện vì ngộ độc chính là cái đứa ngồi kia kìa. Bạn bè nó thì rên rỉ trên giường bệnh, còn nó thì ngồi trộn hết mấy món ăn kèm vào và ăn sạch bách.”

Mọi người gật đầu. Han Kyul nói với Ha Rim đang cười khúc khích,

“Này, trông cậu ta cẩn thận vào. Đảm bảo là cậu ta không ăn mấy cái tách cà phê hay bất cứ cái gì khác.”

Ha Rim bò lăn ra cười, cả Nak Kyun cũng nứt được nụ cười mỉm, nhưng Sun Ki vẫn ít thể hiện như mọi khi, uống cạn chai soju. Đó là  một phần sự thu hút của cậu ta, cũng là một trong các lý do anh chọn Sun Ki. Cậu ta không nói nhiều, nhưng không khó gần, không hay cười nhưng cũng không lạnh lùng, và dù có quan sát cậu ta bao lâu, người ta cũng không thể tìm ra điều gì ẩn sâu bên trong. Han Kyul biết điều đó ngay từ khi nhìn thấy Sun Ki rằng đây là anh chàng quyến rũ.

Tâm trạng mọi người đã dịu xuống đáng kể khi Ha Rim bắt đầu mò mẫm chú Hong.

“Này này, thằng nhỏ này sao thế? Này, cháu uống bao nhiêu rồi?”

“Ahjussi.”

Bốp!

Mọi người đều sốc và sững sờ.

“Thằng nhãi ngu ngốc! Mày nghĩ mày để môi vào đâu đấy? Này!!”

Trong khi chú Hong cuống quýt xoa xoa má, mọi người đều dừng việc đang làm và chằm chằm theo dõi hành động của Ha Rim, và sốc nặng. Không hề lo lắng, Ha Rim tiếp tục cười và bò sang bên kia. Như thể cậu ta coi Nak Kyun là đồ không nên dây vào, cậu ném mình vào người Sun Ki. Sun Ki đẩy cái thân thể đang lừ lừ lại gần của Ha Rim nhưng vô ích. Ha Rim loay hoay giữ được đầu Sun Ki và hôn lên má cậu ta. Cậu chàng tiếp tục với mục tiêu kế kiếp.

“Mẹ nó, cái thói say rượu của thằng nhóc khiêu dâm quá thể đi? Tôi cá nó lôi nhiều hơn một cô nàng vào rắc rối rồi.”

“Cậu ta không lôi ai vào rắc rối , chỉ tự dìm mình thôi. Cậu ta tự đào mồ chôn mình rồi.”

En Chan quá bận nướng thịt không để ý đến chuyện xảy ra xung quanh. Khi thấy Ha Rim xích lại gần mình, nó mới liếc cậu ta. Han Kyul nhận ra mình đang nhìn chăm anh gương mặt kem sữa của En Chan. Cả hai bầu má được nhuộm hồng nhờ độ ấm của ngọn lửa và ảnh hưởng của rượu. Vì một số lý do, Han Kyul thấy khó chịu. Anh muốn túm đầu Ha Rim, kẻ đang lân la đến gần En Chan , kéo lại.

“Mrmgmm hyung….”

“Hmm?” Khoảnh khác En Chan quay lại, Ha Rim chìa môi ra.

“Ứ!” Môi họ chạm nhau. Mọi người đông cứng vì sốc, ngay cả mắt Ha Rim cũng trợn tướng lên vì kinh ngạc. Han Kyul muốn đấm vào đầu cậu ta. Vì vài lý do rất phiền toái, anh thấy tức giận. Anh không muốn thấy hai người đó ngồi cạnh nhau. Đầu óc anh liên tục nói “này, thế này không ổn đâu,” nhưng trái tim anh thì nói “đôi môi đó là CỦA TÔI!”. Đúng là cảm giác hết sức điên tiết.

“Này! Đồ chó má!” Giọng hét hết sức điên cuồng của En Chan gầm lên khi Ha Rim lùi lại sau. Bàn tay En Chan hạ cánh trên mặt Ha Rim.

“Au ui…”

“Mày nghĩ mình để môi ở đâu đấy thằng nhãi! Có say cũng say tử tế chứ!”

“Chan à?”

“Cái gì!”

“Thịt cháy.”

Chỉ có thế và tiết mục kết thúc. En Chan vừa gào to đến mức mọi người trong quán phải quay đầu nhìn quanh, ngồi ngay xuống như chưa có gì xảy ra và lật thịt. Han Kyul ăn mất ngon. Anh cảm giác muốn giật đứt tóc mình.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s