Falling for King’s fortune – Chap 5.1

 photo FallingforKingsfortune_zps973eae2f.jpg

CHƯƠNG 5

“Anh điên rồi!”

“Có thể. Em biết đấy, điều này cũng rất quái dị.” Jackson suy tư khi ngắm biểu cảm của cô lộ ra, hoàn toàn là choáng váng. “Mắt em đổi màu tùy theo tâm trạng.”

Cô lắc đầu như không thể tin được mình vừa nghe đúng lời anh nói. “Sao cơ?”

Anh làm thế có ý đồ. Gạt bỏ sự đề phòng của cô. Gạt bỏ sự thăng bằng. Không bao giờ đảm bảo anh sẽ làm gì kế tiếp. Bên cạnh đó, đôi mắt cô thực sự hấp dẫn anh. Nhưng rồi, chính cô hấp dẫn anh. Nhiều hơn những gì anh có thể thoải mái thừa nhận.

“Mắt em,” anh nói. “Bình thường chúng dường như có màu xanh rất nhạt. Nhưng khi em nổi cáu – như bây giờ – hoặc khi anh ở trong em…” anh ngừng lại và ngắm từ ngữ của mình đạt đến đích, “màu xanh dịu đó trở nên sẫm lại như đại dương.”

Cô ngọ nguậy không dễ chịu trên ghế. Tốt. Cô nên bị thế. Anh bị thế. Chó chết, cô đã trói anh vào thòng lọng kể từ khi anh nhìn thấy cô lần đầu ở quầy bar khách sạn. Có lẽ khá công bằng khi anh trả đũa lại.

Kể từ cuộc gặp gỡ với các anh trai hôm kia, Jackson  đã luôn ở trạng thái hoạt động cao nhất. Có một điều bạn có thể nói về người nhà King, họ biết cách làm thế nào để xong việc thật nhanh.

Anh đã gọi một cú điện thoại đến các luật sư đại diện của gia đình King và trong vòng vài giờ, anh không chỉ có những nhân viên trong nhà cùng từng thứ đồ nghề mà một tên lính mới cần đến, mà là anh đã biết mọi thứ về Casey Davis có thể tìm hiểu. Anh không chắc làm thế nào hãng luật xoay sở được, nhưng anh cho rằng họ cho vào bảng lương những người có thể tạo ra phép màu nhỏ xíu khi cần thiết.

Dẫu biết việc anh tới đây chỉ để vẽ hình trên cát, tất cả những gì Jackson có thể nghĩ đến bây giờ là, anh muốn chạm vào Casey lần nữa. Cảm nhận sự đáp trả hăm hở của cô, hơi thở của cô trên cổ anh. Chìm vào hơi ấm cơ thể ấy.

Anh lắc đầu, xua đuổi những hình ảnh đầy dục tính đang tràn lan trong tâm trí, để anh có thể tập trung vào vấn đề trước mắt.

“Anh không thể nghiêm túc muốn mẹ con em đến sống cùng được.” Hai tay cô siết lại quanh Mia đến khi con bé ngó ngoáy không thoải mái trong vòng ôm của mẹ.

Anh mong chờ một phản ứng như vậy. Nếu thành thật với bản thân thì, đó là ý tưởng điên rồ. Anh đã suýt đính hôn. Cưới một người phụ nữ hoàn toàn không biết về sự tồn tại của Mia và Casey. Nói thật, anh không định đến đây chuyển họ đến nhà mình. Anh đến để yêu cầu thời gian bên con gái. Nhưng chỉ một cái nhìn vào căn hộ bé tẹo ở ngoài rìa thị trấn, nơi con gái đang sống đã thuyết phục anh rằng con bé xứng đáng hơn thế.

Và nó sẽ có được.

Về phía Marian, anh sẽ nói chuyện với cô. Giải thích rằng anh cần thêm thời gian. Anh không thể bước vào hôn nhân – thậm chí là một cuộc hôn nhân kinh doanh đi chăng nữa – cho tới khi phần còn lại của cuộc đời chưa tử tế.

Ai bảo nó cần tử tế nào? Anh luôn sống như cách anh chọn. Ra quyết định của chính mình.  Chưa bao giờ để ý đến ý kiến của ai.

Có vẻ những ngày đó qua rồi.

“Có rất nhiều phòng. Anh đã thuê một người trông trẻ đầy đủ trang bị và rất nhiều thứ trợ giúp cho em nếu em cần.”

“Em không cần.”

“Cứ nói thế đi. Lặp lại xem.”

Anh nhổm lên khỏi chiếc ghế, lớp da cũ kỹ kêu cót két dưới từng cử động. “Nhưng anh đã cân nhắc rất nhiều về chuyện này.”

“Đây là kế hoạch của anh?”

“Đúng thế.” Anh đứng lên khỏi chiếc ghế đẩu quá thấp, không phải vì cặp chân dài của anh bị gập mà vì anh quá gần với Casey. Mùi hương của cô bay đến chỗ anh. Đường cong bộ ngực của cô cám dỗ anh và cái miệng thì van in được hôn.

Đấy không phải lý do anh tới đây. Không phải chuyện giữa anh và Casey. Đây là chuyện về con gái họ.

Anh bước hai bước ngắn – tất cả những gì anh có thể làm mà không thực sự ra mất khỏi căn phòng – dừng bên chiếc cũi và vu vơ đặt một tay lên thanh chắn. “Anh biết mình có thể chưa lên kế hoạch làm một người cha, nhưng anh là một người cha và điều đó thay đổi mọi thứ.”

Cằm cô nâng lên, đôi mắt nheo lại và vòng tay quanh Mia siết chặt hơn như thể cô đang hơi lo sợ rằng anh sẽ đến cướp đứa bé và bỏ chạy. “Em không thấy thế.”

Anh cười cụt ngủn. “Dĩ nhiên em không thấy.”

Cô hít vào thở ra một hơi và nói, “Em biết anh đang làm gì…”

“Phải không?” Anh buông cái cũi ra, khoanh tay trước ngực nhìn cô.

“Đàn ông như anh – ”

“Như anh?”

“Kiểu người chịu trách nhiện,” cô giải thích.

“À.”

“Đàn ông như anh nhận ra tình huống, lập tức nhảy vào và lo lắng mọi thứ. Vì lý do nào đó, anh quyết định rằng Mia và em là trách nhiệm của anh. Bọn em không phải.”

“Chúng ta bất đồng.” anh nói, ánh mắt anh lướt từ cô – với đôi mắt xanh sẫm – tới đứa trẻ trong vòng tay cô và rồi quay trở lại.

Cô cáu tiết. “Em không biết nói thế nào cho anh hiểu. Anh không nợ mẹ con em cái gì. Em không cần tiền hay sự giúp đỡ của anh.”

Điều đó làm anh khó chịu. Dù đúng hay không. Rõ ràng là, anh nghĩ khi ném một cái nhìn xung quanh căn hộ bé tí lộn xộng của cô, không đúng.

“Chúng ta dừng ở đây được chưa?” anh sẵng giọng

Casey đứng lên và anh thầm ngưỡng mộ sự di chuyển của cô. Cô không muốn ngồi đó mà ngước lên nhìn anh. Thay vào đó cô hành động để đặt họ vào thế ngang bằng. Hay cô nghĩ thế. Chiếc áo T-shirt vàng của cô bị kéo lên bên cái chân bụ bẫm của Mia, và đôi mắt đầy sự kiên định, biểu cảm như thể đang đeo chiếc mặt nạ khắc kỷ. “Được..”

“Anh không muốn con gái anh sống ở đây.”

Cô nghẹn thở như thể bị tát. “Nhà chúng tôi chẳng có làm sao hết.”

“Không phải khu dân cư tốt nhất,” anh nói.

“Chúng tôi hoàn toàn an toàn.”

“Con gái anh xứng đáng với những gì tốt hơn.”

“Con gái tôi hạnh phúc khi ở đây.”

Jackson biết cuộc khẩu chiến nho nhỏ này có thể tiếp tục hàng giờ, nên anh quyết định chấm hết nó. Lại gần cô hơn, anh nhìn vào đôi mắt ấy, chìm trong mùi hoa oải hương tỏa ra từ cô và nói, “Chúng ta có thể giải quyết chuyện này theo hai cách. A, em và Mia đến sống với anh, sáu tháng. Anh phải hiểu về con gái mình và khi hết thời gian đó, anh sẽ mua cho em một ngôi nhà ở bất cứ nơi đâu em muốn.”

“Tôi không – ”

“Hay B,” anh nói to, để nhấn chìm tiếng nói của cô và buộc cô lắng nghe lời đề nghị của anh. “Em khăng khăng đòi sống ở đây, anh sẽ gọi cho luật sư của gia đình. Trong vòng vài tiếng, em sẽ nhận được thông báo rằng anh kiện đòi quyền nuôi con. Và nếu em không thể … nhớ, chính em đã liên lạc với anh. Em phá vỡ điều khoản nặc danh.”

Đôi mắt cô mở to hoang dại. Như con thú bị sập bẫy tìm đường thoát khỏi cảnh nguy hiểm. Nhưng chẳng có đường thoát nào hết và Jackson biết thế. Anh đã cho cô vào bẫy gọn gàng.

“Anh … tại sao … ”

“Anh không phải người xấu,” anh nói.

“Lại lừa tôi,” cô thì thào.

“Hãy nhớ rằng anh chỉ mới tìm ra sự hiện diện của Mia. Anh muốn tìm hiểu con mình. Điều đó quá vô lý đối với em hay sao?”

“Không, nhưng mong chúng tôi thay đổi cả cuộc đời vì anh thì có đấy.”

“Em có quyền lựa chọn.”

“Vài lựa chọn,” Lắc lắc đầu, cô nhìn anh chằm chằm và ánh sáng lấp lánh của nước mắt khiến anh gục ngã chốc lát. Anh mong muốn chết là cô đừng khóc. Anh ghét lúc phụ nữ khóc. Anh luôn thấy bất lực – không phải cảm giác anh thấy dễ chịu.

“Anh đúng là đồ bắt nạt,” cô thì thầm, sẵn sàng quát trả.

“Gì cơ?”

“Anh nghe rồi đấy. Anh là đồ chuyên bắt nạt. Anh lắm tiền nhiều quyền, anh nghĩ anh có thể nhảy vào cướp bất cứ thứ gì mình muốn.”

Anh nghĩ về điều đó một lúc lâu, để ánh mắt quét từ đầu tới chân cơ thể giàu những đường cong của cô. Cuối cùng anh nói, “Khi anh muốn thứ gì đó đủ nhiều thì, đúng thế đấy.”

Cô hít vào một hơi thật sâu, giữ đứa bé sát vào người hơn nữa. Casey ngẩng cao đầu và nói, “Tốt thôi. Lần này anh thắng. Chúng tôi sẽ chuyển vào nhà anh sáu tháng. Anh sẽ hiểu về con gái anh và chúng tôi sẽ đi.”

“Lựa chọn khôn ngoan đấy.”

“Nhưng anh biết đấy,” cô nói, “chiến thuật của anh không có tác dụng gì đâu. Anh không thể có tôi. Chuyện gì đã xảy ra giữa chúng ta đêm đầu tiên? Nó sẽ không xảy ra lần nữa đâu. Anh có hiểu không?”

Cơ thể Jackson cứng lại và sẵn sàng, anh muốn cô nhiều hơn cả khi anh lần đầu bước qua ngưỡng cửa nhà cô. Dù không nên và anh đã cố hết sức lờ đi cơn khát ham muốn rộn lên trong người bất cứ lúc nào nhìn cô. Vì anh đã lên kế hoạch cho cuộc đời mình. Và nó không bảo gồm cả Casey Davis, bất kể cô nàng quyến rũ đến đâu.

Nên anh mỉm cười và nhìn vào mắt cô, “Chẳng chuyện gì liên quan đến em hết Casey. Đây là chuyện của con gái anh.”

One thought on “Falling for King’s fortune – Chap 5.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s