love-is-you-love-30949107-960-854

HPEA – To Sir Phillip, with love (1)

To Sir Phillip, with love

 

Dịch: Shane_D

 

Hiếm khi tôi viết về những đứa trẻ thích quấy rầy như Amanda và Oliver Crane, cặp sinh đôi cô đơn nhà Ngài Phillip Crane. Có vẻ việc chúng lớn lên  thành những người lớn cư xử đúng đắn, biết lý lẽ là không thể, nhưng tôi phát hiện nếu có ai có thể cho chúng vào khuôn khổ, đó sẽ là và bà mẹ kế mới, Eloise (từng là Bridgerton) Crane. Tôi từ lâu đã muốn thử viết về đứa lớn trước, nên đã quyết định nhìn thế giới qua con mắt của một Amanda trưởng thành. Cô bé sẽ yêu, và Phillip cùng Eloise sẽ phải chứng kiến điều đó xảy ra.

——————————————-

Tôi không phải một người đặc biệt kiên nhẫn. Và tôi gần như không chịu đựng được sự ngu ngốc. Đó là lý do tại sao tôi vô cùng tự hào về bản thân khi giữ mồm lại vào buổi chiều này, trong khi uống trà với gia đình Brougham.

Gia đình Brougham là hàng xóm của chúng tôi đã sáu năm, kể từ khi Ông Brougham thừa kế gia sản từ chú ông, cũng tên là Ông Brougham. Họ có bốn cô con gái và một thằng con trai cực kỳ phá phách. Thật may mắn cho tôi, đứa con trai ấy nhỏ hơn tôi năm tuổi, có nghĩa là tôi sẽ không ấp ủ khái niệm lấy thằng nhóc ấy. (Dù các em gái tôi, Penelope và Georgiana, nhỏ hơn tôi chín và mười tuổi, sẽ không may mắn như vậy.) Những cô con gái nhà Brougham tất cả đều gần tuổi nhau, bắt đầu với cô chị lớn nhất hơn tôi hai tuổi, và kết thúc với cô em gái nhỏ nhất ít hơn tôi hai năm. Họ dễ thương một cách hoàn hảo, nếu có lẽ là hơi quá mức ngọt ngào và dịu dàng so với khẩu vị tôi. Nhưng dù sao chịu đựng họ khá dễ dàng.

Đó là bởi vì tôi, cũng có một người anh, và anh ấy không nhỏ hơn họ tới năm tuổi. Sự thật, anh ấy là anh sinh đôi với tôi, việc ấy khiến anh có thể có khả năng kết hôn với bất kỳ ai trong số bốn cô gái đó.

Chẳng lấy làm ngạc nhiên, Oliver quyết định không đi cùng mẹ, Penelope và tôi tới tiệc trà.

Nhưng đây là những gì xảy ra, và đây là tại sao tôi lại hài lòng với bản thân vì đã không nói những gì tôi mong ước được nói, đó là: Chắc chắn bà hẳn phải là một kẻ ngốc.

Tôi đang hớp ly trà, cô gắng giữ chiếc tách ở miệng càng lâu càng tốt, để có thể tránh những câu hỏi về Oliver, khi Bà Brougham nói, “Hẳn phải rất hấp dẫn khi là một cặp sinh đôi. Nói với ta, Amanda yêu quý, khác biệt như thế nào khi không phải là một?”

Tôi sẽ hy vọng rằng tôi không cần giải phải thích tại sao câu hỏi ấy thật ngu như lừa. Tôi khó có thể nói với bà ta sự khác biệt là gì, khi tôi dành đến xấp xỉ một trăm phần trăm của cuộc đời mình như một cặp sinh đôi, và vì vậy kinh nghiệm về việc không phải là một chính xác là con số không tròn trĩnh.

Tôi hẳn phải đeo vẻ khinh bỉ trên gương mặt, vì mẹ bắn cho tôi một trong những cái nhìn cảnh cáo đầy huyền thoại của bà, khi môi tôi há ra để trả lời. Bởi tôi không ao ước làm mẹ tôi bẽ bàng (và không phải vì tôi cảm giác có bất cứ sự cần thiết nào để khiến Bà Brougham cảm giác bà ấy tài giỏi hơn bà thực sự thế), tôi nói, “Cháu cho là một người luôn có một người

“Nhưng anh trai cậu hiện tại không ở đây.” Một trong những cô gái nhà Brougham lên tiếng.

“Cha tớ không phải lúc nào cũng bên mẹ, và tớ có thể tưởng tượng bà nghĩ về ông như người bầu bạn của bà.” Tôi đáp trả.

“Một người anh hoàn toàn không giống một người chồng.” Bà Brougham rung giọng.

“Ai đó sẽ hy vọng thế.” Tôi trả miếng. Thật sự, đây là một trong những cuộc chuyện trò cực kỳ nực cười mà tôi đã tham gia. Và Penelope nhìn như thể em ấy sẽ có nhiều câu hỏi khi chúng tôi trở về nhà.

Mẹ trao cho tôi một cái nhìn nữa, cái nhìn nói rằng bà biết chính xác loại câu hỏi gì Penelope sẽ hỏi, và bà không có bất cứ ao ước nào trả lời chúng. Nhưng như mẹ vẫn thường nói, bà quý trọng tính tò mò của phái nữ…

Chậc, bà đã tự rơi vào bẫy của chính mình.

Tôi nên nhắc tới điều này, đặt vụ gậy ông đập lưng ông sang một bên, tôi bị thuyết phục là tôi có người mẹ tốt nhất nước Anh. Và không giống như việc không phải là một cặp sinh đôi, việc mà tôi chẳng có kiến thức nào, tôi biết sẽ như thế nào khi có một người mẹ khác, nên tôi hoàn toàn đủ tư cách, theo ý kiến tôi, để đưa ra sự phán xét.

Mẹ tôi, Eloise Crane, thực sự là mẹ kế tôi, dù tôi chỉ nghĩ về bà như thế khi cần đến những mục đích sàn lọc. Bà lấy cha khi Oliver và tôi lên tám, và tôi khá chắc chắn bà đã cứu tất cả chúng tôi. Thật khó để  giải thích cuộc sống của chúng tôi thế trước khi bà bước vào. Tôi rõ ràng có thể miêu tả vài sự kiện, ngoài vẻ ngoài của tất cả chúng, cảm giác trong ngôi nhà chúng tôi…

Tôi thật sự không biết phải diễn đạt ra sao.

Mẹ tôi – người mẹ ruột của tôi – đã tự sát. Trong phần lớn cuộc đời mình, tôi không biết chuyện ấy. Tôi nghĩ bà chết vì một trận cảm cúm, việc mà tôi cho là đúng sự thật. Những gì không ai nói với tôi là có trận cảm cúm đó bởi do bà đã cố gắng nhấn chìm bản thân trong hồ, vào một mùa đông chết chóc.

Tôi không có khái niệm nào về việc tự từ bỏ cuộc đời mình, nhưng tôi phải nói, việc ấy không phải là phương pháp tôi chọn lựa.

Tôi biết tôi nên cảm giác tiếc thương và cảm thông cho bà. Người mẹ hiện tại của tôi là em họ xa của bà, và kể với tôi bà đã buồn bã trong suốt cả quãng đời. Mẹ nói với tôi vài người giống thế, chỉ là những người khác gượng ép vui mừng suốt thời gian. Nhưng tôi không thể ngăn được bản thân nghĩ nếu bà không tự kết liễu bản thân, bà cũng có thể làm việc ấy sớm hơn. Có lẽ là khi tôi là một đứa bé mới biết đi. Hay tốt hơn, là một đứa bé còn ẳm ngửa. Chắc cuộc đời tôi khi đó sẽ dễ dàng hơn.

Tôi hỏi chú Hugh (người không thật sự là chú tôi, nhưng chú cưới người em kế của vợ của anh trai của mẹ tôi, và chú sống khá gần, và chú là một cha xứ) liệu tôi có thể xuống địa ngục vì ý nghĩ đó không. Chú nói không, hết sức thành thật, với đầy tình cảm.

Tôi nghĩ tôi thích vùng xứ đạo của chú hơn của tôi.

Nhưng vấn đề là, giờ đây tôi có những hồi ức về bà. Marina, người mẹ đầu tiên của tôi. Tôi không muốn những ký ức về bà. Ký ức tôi có mơ hồ và lẫn lộn. Tôi không thể nhớ thanh âm giọng bà. Oliver nói đó có lẽ là vì bà ít nói chuyện. Tôi không thể nói bà có nói hay không. Tôi không thể nhớ chính xác hình dạng khuôn mặt bà, và tôi không thể nhớ mùi vị bà ra sao.

Thay vào đó, tôi nhớ khi đứng ngoài cửa phòng bà, cảm giác rất bé nhỏ và hoảng sợ. Và tôi nhớ khi nhón chân mà đi, vì chúng tôi biết mình không được gây tiếng ồn. Tôi luôn nhớ cái cảm giác khá hồi hộp, như thể tôi biết chuyện gì đó tồi tệ sẽ xảy ra.

Và thực tế nó đã xảy ra.

Ký ức không thể trở nên cụ thể được sao? Tôi không phiền về ký ức của một thời khắc, hay của một gương mặt, hoặc giả của một âm thanh. Thay vào đó, tôi có những xúc cảm mập mờ, và thậm chí những cảm xúc đó không cả hạnh phúc.

Một lần tôi hỏi Oliver xem anh ấy có những ký ức giống thế không, và anh chỉ nhún vai, và nói anh không thực sự nghĩ về mẹ. Tôi không chắc có thể tin anh không. Tôi cho là tôi nên tin anh ấy; anh không suy nghĩ sâu sắc về bất cứ gì. Ai đó có thể hy vọng khi anh ấy kết hôn (việc rõ là không đến đủ sớm cho các chị em gái nhà Brougham) rằng anh sẽ chọn một cô dâu với cùng sự thiếu thận trọng và không đa cảm như anh. Nếu không thì, chị ấy sẽ phải khốn khổ. Anh ấy sẽ không khốn khổ, tất nhiên; anh thậm chí sẽ không chú ý tới nỗi thống khổ của chị ấy.

Đàn ông là thế đó, tôi nói rồi mà.

Ví dụ như, cha tôi, là một người đặc biệt không tinh ý. Trừ khi, đương nhiên rồi, bạn tình cờ trở thành một cái cây, thì ông ngay lập tức chú ý tới mọi thứ. Ông là một nhà thực vật học, và có thể hạnh phúc tản bộ trong khu nhà kính suốt ngày. Ông dường như chẳng hợp chút nào với mẹ tôi, người sôi nổi, thoái mải, và không bao giờ đánh rơi từ ngữ; nhưng khi họ bên nhau, hiển nhiên rằng họ yêu nhau tha thiết. Tuần trước, tôi bắt gặp họ đang hôn nhau trong vườn. Tôi kinh hãi. Mẹ đã gần bốn mươi, và Cha già hơn cả thế.

Nhưng tôi không lạc đề. Tôi đang nói về gia đình Brougham, đặc biệt hơn là câu hỏi ngu ngốc của Bà Brougham về việc không phải là một cặp sinh đôi. Tôi, như đã nhắc tới từ trước, cảm giác khá hài lòng với bản thân vì không tỏ ra thô lỗ, khi Bà Brougham nói gì đó về việc chuyện ấy mới thú vị làm sao.

“Cháu trai tôi sẽ đến thăm vào chiều nay.”

Từng cô gái một của nhà Brougham thình lình vọt thẳng lên trong chỗ ngồi. Tôi thề, nó giống như trò chơi của lũ trẻ với những tiếng vút vút. Bing bing bing bing… Họ vụt dậy, từ dáng điệu hoàn hảo đến điệu bộ thẳng đứng phi thường.

Từ việc này, tôi ngay lập tức suy ra cháu trai của Bà Brougham hẳn phải ở tuổi kết hôn, gần như là một món tốt, và có lẽ có những điểm dễ chịu.

“Mẹ không nói đến việc Ian sẽ đến thăm.” Một trong những cô con gái nói.

“Cậu ấy không đến.” Trả lời từ một giọng của Bà Brougham. “Cậu ấy vẫn còn ở Oxford, như các con biết rõ. Charles đang đến.”

Póc. Các cô con gái nhà Brougham xịu đi, tất cả cùng một lúc.

“Ồ.” Một trong số họ nói. “Charlie.”

“Vào hôm nay, mẹ nói thế.” Một cô khác lên tiếng, với vẻ thiếu hăng hái rõ rệt.

Và rồi cô nàng thứ ba nói. “Con lẽ ra nên giấu những con búp bê của con đi.”

Nàng thứ tư không nói gì, chỉ uống tiếp ly trà, trông khá buồn chàn trước toàn bộ sự việc.

“Tại sao chị phải giấu những con búp bê đi?” Penelope hỏi. Vô cùng thật lòng, tôi cũng tự hỏi điều tương tự, nhưng có vẻ quá mức trẻ con với một câu hỏi như thế với một quý cô ở tuổi mười chín.

“Đó là mười hai năm trước rồi, Dulcie.” Bà Brougham nói. “Lạy Chúa, con có trí nhớ của một con voi.”

“Không ai quên được những gì anh ấy đã làm với búp bê của con.” Dulcie ảm đạm nói.

“Anh ấy đã làm gì?” Penelope hỏi.

Dulcie làm dấu hiệu rạch một đường qua cổ họng. Penelope thở hổn hển, và tôi phải thú nhận, có gì đó khá khủng khiếp trên vẻ mặt Dulcie.

“Anh ấy là kẻ hung bạo.” Một trong những chị em gái Dulcie nói.

“Cậu ấy không phải người hung bạo.” Bà Brougham nhấn mạnh.

Tất cả những cô gái nhà Brougham nhìn chúng tôi, lắc đầu trong sự đồng ý câm nín, cứ như nói là – Đừng nghe bà ấy.

“Hiện giờ cháu bà bao nhiêu tuổi?” Mẹ tôi hỏi.

“Hai mươi hai.” Bà Brougham trả lời, trông khá biết ơn trước câu hỏi. “Thằng nhỏ tốt nghiệp từ Oxford vào tháng trước.”

“Anh ấy hơn Ian một tuổi.” Một trong những cô gái giải thích.

Tôi gật đầu, dù tôi không thể sử dụng Ian – người tôi chưa bao giờ gặp mặt – như một điểm tham khảo.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s