love-is-you-love-30949107-960-854

HPEA – To Sir Phillip, with love (End)

Đó là cha tôi, trên đường trở về từ nhà kính. Ông đang cầm một chiếc đèn lồng, và hai tay dơ bẩn. Có thứ gì đó ở dáng hình ông khiến tôi thấy mình như một đứa trẻ lần nữa. Ông là một người đàn ông to lớn, và ngay cả trước khi ông cưới Eloise, trước cả khi ông dường như không biết phải nói những gì với các con mình, ông luôn khiến tôi cảm giác an toàn. Ông là cha tôi, và sẽ bảo vệ tôi. Ông không cần nói điều đó ra, tôi chỉ đơn giản biết.

“Con ra ngoài muộn.” Ông nói, đứng cạnh bên tôi. Đặt chiếc đền lồng xuống và ông chà hai tay vào chiếc quần làm việc, phủi những lớp bụi bẩn đi.

“Chỉ suy nghĩ thôi ạ.” Tôi trả lời.

Ông gật đầu, rồi chống khủy tay lên đùi và nhìn ra về phía bầu trời. “Có ngôi sao băng nào tối nay chăng?”

Tôi lắc đầu dù ông không đối diện tôi. “Dạ không.”

“Có phải con cần một ngôi sao băng?”

Tôi tự mỉm cười với chính mình. Ông đang hỏi cứ như tôi có vài điều để ước ấy. Chúng tôi đã từng cùng ước nguyện với những ngôi sao trong suốt thời gian tôi còn nhỏ, nhưng bằng cách nào đó, đã đánh mất thói quen ấy.

“Không ạ.” Tôi nói. Tôi cảm giác mình đang độc thoại nội tâm, nghĩ về Charles và tự hỏi có nghĩa gì khi tôi trải qua cả buổi chiều với anh, và giờ không thể đợi để thấy anh lần nữa vào sáng mai. Nhưng tôi không cảm giác như cần ban cho bất cứ điều ước nào. Ít nhất, vẫn chưa.

“Cha luôn có những điều ước.” Ông nhận xét.

“Cha có ư?” Tôi quay sang ông, đầu nhẹ nghiêng về một bên khi nhìn dáng hình ông. Tôi biết ông cực kỳ không hạnh phúc trước khi gặp người mẹ hiện tại của tôi, nhưng sau đó mọi chuyện đều ổn. Nếu từng có một người đàn ông với cuộc sống hạnh phúc và mãn nguyện, thì đó là ông.

“Cha ước gì thế?” Tôi hỏi.

“Sức mạnh và sự hạnh phúc của các con, đầu tiên và trước hết.”

“Cái đó không tính.” Tôi nói, cảm thấy mình mỉm cười.

“Ồ, con không nghĩ vậy sao?” Ông nhìn tôi, và trong đôi mắt còn hơn cả một gợi ý về sự thích thú. “Cha đảm bảo với con, đó là điều đầu tiên cha nghĩ đến vào buổi sáng, và là điều cuối cùng cha nghĩ về trước khi đặt lưng xuống ngủ.”

“Thật vậy ạ?”

“Cha có năm đứa con, Amanda, và từng đứa một đều khỏe khoắn và mạnh mẽ. Và theo tất cả những gì cha biết, các con đều hạnh phúc. Hầu như chắc là một may mắn không lời khi các con đều lớn lên mạnh khỏe, nhưng cha sẽ không liều lĩnh với bất kỳ số mệnh nào bằng cách ước thứ gì khác.”

Tôi nghĩ về điều cha nói trong một thoáng. Trong tôi chưa bao giờ dâng lên cảm giác sẽ ước điều gì đó tôi đã có. “Có sợ hãi không khi trở thành một bậc cha mẹ?” Tôi hỏi.

“Thứ đáng hãi hùng nhất thế giới.”

Tôi không biết tôi nghĩ ông có thể nói gì, nhưng nó không phải thế. Nhưng rồi tôi nhận ra – ông đang nói với tôi như với một người trưởng thành. Tôi không biết ông có bao giờ làm thế trước kia không. Ông vẫn là cha tôi, và tôi vẫn là con gái ông, nhưng tôi đã bước qua vài ngưỡng cửa khó hiểu.

Nó xúc động và buồn cười cùng một lúc. Chúng tôi đứng cạnh bên nhau trong vài phút, chỉ trỏ các chùm sao và không nói bất cứ gì quan trọng. Và rồi, chỉ vừa khi tôi hướng vào trong, ông nói, “Mẹ con nói rằng con có một anh chàng đến thăm vào chiều nay.”

“Và cùng với bốn cô em họ của anh ấy.” Tôi chua cay.

Ông nhìn qua tôi với hai hàng lông mày cong lên, một sự quở trách im lặng vì đang xem thường chủ đề ấy.

“Vâng.” Tôi nói. “Con có một người đến thăm.”

“Con có thích cậu ta không?” “Có.” Tôi thấy chính mình có hơi bừng sáng, cứ như trong tôi sủi bọt lên. “Con thích anh ấy.”

Ông tiêu hóa câu đó, rồi nói. “Cha sẽ phải kiếm một cái gậy rất lớn.”

“Sao ạ?”

“Cha đã từng nói với mẹ con, rằng khi con đủ tuổi để bị tán tỉnh, cha sẽ phải nện anh chàng đó đi.”

Có thứ gì gần như thật ngọt ngào. “Thật thế sao?”

“À, không phải khi con còn rất nhỏ. Khi đó con là một cơn ác mộng mà cha tuyệt vọng cho bất kỳ ai muốn con.”

“Cha!”

Ông cười thầm. “Đừng nói con không biết đó là sự thật.”

Tôi không thể cãi lại.

“Nhưng khi con lớn hơn một chút, cha bắt đầu thấy những gợi ý đầu tiên của việc con sẽ trở thành một thiếu nữ như thế nào…” Ông thở dài. “Chúa ơi, nếu có bao giờ việc trở thành cha mẹ lại kinh hãi đến thế…”

“Và giờ đây?”

Ông suy nghĩ trong thoáng chốc. “Cha cho là giờ đây cha có thể hy vọng mình nuôi dạy con đủ tốt để con đưa ra những quyết định nhạy bén.” Ông dừng lại. “Và, dĩ nhiên, nếu ai đó thậm chí nghĩ tới việc ngược đãi con, cha vẫn sẽ có cây gậy đó.”

Tôi cười, sau đó nhẹ lỉnh về trước, để có thể ngả đầu trên vai ông. “Con yêu cha, Cha à.”

“Cha cũng yêu con, Amanda.” Ông quay lại và hôn lên đỉnh đầu tôi. “Cha cũng yêu con.”

Nhân tiện, tôi đã cưới Charles, và cha tôi chưa một lần nào phải khua cây gậy lên. Đám cưới diễn ra vào sáu tháng sau, sau một thời gian tìm hiểu thích hợp và lời hứa hôn có hơi không đúng đắn. Nhưng tôi chắc chắn sẽ không đặt bút viết về những sự kiện khiến cho lời hứa hôn thành ra không thỏa đáng.

Mẹ tôi khăng khăng cố chấp trong cuộc nói chuyện trước hôn nhân, nhưng đây là hướng dẫn cho đêm trước lễ cưới, thời gian để cung cấp thông tin không còn chính xác, nhưng tôi không giả vờ. Tuy nhiên, tôi đã ấn tượng rằng bà và cha tôi có thể cũng thấy trước được những lời thề hôn nhân. Tôi bị sốc. Sốc. Đó dường như không giống họ. Giờ đây tôi đã có kinh nghiệm về khía cạnh tự nhiên của tình yêu, chỉ là ý nghĩ về cha mẹ…

Thật quá mức chịu đựng.

Ngôi nhà của gia đình Charles ở Dorset, khá gần biển, nhưng vì cha anh sẽ còn sống rất lâu, chúng tôi rời nhà đến Somerse, ở giữa gia đình anh và gia đình tôi. Anh cũng không thích thành phố nhiều như tôi. Anh đang nghĩ đến việc bắt đầu một chương trình gây giống ngựa, và đó là thứ lạ lùng nhất, nhưng hiển nhiên gây giống cây trồng và gây giống thú vật không hoàn toàn khác nhau. Anh và cha tôi đã trở thành những người bạn vĩ đại, điều thật dễ thương, ngoại trừ giờ đây cha tôi đến thăm khá thường xuyên.

Nhà mới của chúng tôi không lớn, và tất cả các phòng ngủ khá gần nhau. Charles bày mưu cho một trò chơi mới mà anh gọi là, “Hãy xem Amanda có thể yên lặng đến mức nào.”

Rồi anh tiến hành tất cả phương pháp của những thứ xấu xa với tôi – tất cả trong khi cha tôi ngủ ngay đại sảnh!

Anh thật là xảo quyệt, nhưng tôi tôn thờ anh. Tôi không thể ngăn được điều đó. Đặc biệt là khi anh… Thôi nào, khoan đã, tôi đâu cần phải đặt bút viết về những thứ này, phải không?

Chỉ cần biết rằng tôi đang cười tươi khi nhớ về nó. Và rằng nó không nằm trong cuộc tán gẫu trước hôn nhân của mẹ tôi.

Tôi cho là tôi nên thú nhận đêm đó tôi đã thua trò chơi ấy. Sau cùng tôi đã không yên lặng.

Cha tôi không nói một lời nào. Nhưng ông rời đi khá bất ngờ vào chiều đó, viện dẫn vài trường hợp khẩn cấp về cỏ cây.

Tôi không biết cây cối cũng có những tình trạng khẩn cấp, nhưng ngay khi ông đi, Charles xem xét kỹ những bông hồng của chúng tôi vì bất cứ gì cha tôi nói đối với anh đều sai.

Ngoại trừ vì vài lý do anh muốn kiểm tra những khóm hồng là do chúng đã được cắt và cắm vào trong một cái lọ ở phòng ngủ chúng tôi.

“Chúng ta sẽ chơi một trò chơi mới.” Anh thì thầm vào tai tôi. “Hãy xem Amanda có thể ồn ào đến mức nào.”

“Làm sao để em thắng?” Tôi hỏi. “Và phần thưởng là gì?”

Tôi có thể khá cạnh trạnh, và anh cũng thế, nhưng tôi nghĩ là an toàn khi nói lần đó cả hai chúng tôi đều thắng.

Và phần thưởng vô cùng đáng yêu, thật mà.

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s