The Bride – Chap 5.3

6hkQjwJ - Imgur

Cô biết người Scot không thích người Anh, nhưng hành vi khủng khiếp này là không thể chấp nhận. Cô tuyệt vọng cố gắng không sợ hãi. Alec không khiến việc đó dễ hơn chút nào. Sau khi liếc qua cô một cái, anh ta lờ cô đi. Chúa giúp cô, anh ta nhìn cực kỳ buồn chán – cho đến khi kẻ thù của cô đòi con ngựa, Jamie cho là vậy. Alec không tỏ ra chán nản nữa. Anh ta trông tức giận. Vậy là Cholie đã đúng. Người Scot thực sự coi trọng lũ ngựa hơn vợ. Nếu có bất cứ thứ gì trong bụng, giờ chắc chắn cô đã mất sạch rồi.

Tên vô lại ép vào cô rất sỗ sàng này có mùi như cái bô để lâu chưa rửa. Mỗi khi hít một hơi, cô lại muốn hét lên.

“Để con ngựa giữa chồng cô ta và tao,” Kẻ bắt Jamie ra lệnh.

Alec chờ cơ hội. Anh di chuyển khi Daniel lại gần, lấy dây cương khỏi tay bạn mình, và kéo Wildfire càng gần kẻ đối diện càng tốt.

Điều kế tiếp khiến Jamie giật mình đến mức không có thời gian phản ứng. Cô đột nhiên thấy bản thân bay trong không trung như cái đĩa. Cô nghe tiếng tên bắt cóc gào lên đau đớn khi Daniel túm lấy tay hắn.

Jamie quay lại đúng lúc thấy Alec đâm con dao của kẻ địch vào cổ họng hắn. Cô lại hét lên, hai lần. Mary bay qua khoảng trống và ném mình vào Jamie.

Nguy hiểm đã qua, nhưng Mary vẫn tiếp tục khóc điên loạn. Jamie nhắm mắt lại, tập trung làm dịu nhịp tim. Giờ Mary đang dính lấy cô, đẩy bật mọi hơi thở ra khỏi cô. Jamie đột nhiên run rẩy như phiến lá trong cơn bão. Chân cô giòn như củi mồi.

“Có thể mở mắt rồi.” Alec ra lệnh cho cô.

Khi Jamie làm theo yêu cầu của anh, cô thấy chồng mình đứng sát rạt trước mặt. Đôi mắt anh không còn lạnh lẽo kinh khủng nữa. Thực ra, cô nghĩ anh gần như mỉm cười. Chẳng có nghĩa gì cả. Cô vừa thấy anh ta giết chóc như ngóe, quá tàn bạo, quá bình thản. Và giờ trông anh ta như thể anh ta muốn cười trước điều đó.

Jamie không thể quyết định là cô muốn bỏ chạy khỏi anh ta hay ở lại bóp cổ anh ta. Trong khi cô nhìn chằm chằm chồng mình, cô nghe thấy Daniel ra lệnh Mary tới chỗ anh ta, rồi cảm thấy anh ta cậy bàn tay chị gái ra khỏi cô. Cô không còn sức lực mà giúp nữa, nhưng cô tự hỏi tại sao Daniel có vẻ giận dữ với Mary, và tại sao Alec trông mừng rỡ đáng chết như thế. Jamie không nhận ra tay cô đang xoắn vào nhau.

Alec thì có. “Xong rồi,” anh nói với cô bằng giọng nhỏ nhẹ.

“Xong à?” cô lặp lại.

Cô quay sang kẻ Alec vừa hạ gục, và lập tức bắt đầu run rẩy. Alec đi lên chắn tầm mắt cô. Anh giơ con dao của cô lên, định bụng trả lại cho cô, nhưng dừng lại khi thấy cô đau khổ thế nào. Cô hành động như thể con dao đột nhiên biến thành quỷ sứ.

“Cái này của em phải không?” anh hỏi, bối rối vì nỗi sợ hãi không lý do trong mắt cô.

Jamie bước sang bên một bước, nhìn xuống kẻ đã chết lần nữa, nhìn vào cái lỗ to tướng trên cổ hắn nơi con dao đâm vào. Alec lại chắn tầm mắt cô.

“Vợ à?”

Cô bắt đầu bước lui ra khỏi anh.

“Tôi không cần con dao nữa. Ném đi. Tôi còn con khác trong túi.”

“Hắn chết rồi vợ à,” Alec giải thích, cố tỏ ra có lý. “Em không cần nhìn đến hắn nữa. Giờ hắn không thể làm đau em nữa.”

“Đúng hắn chết rồi,” Cô gật mạnh.

“Ngài ném tôi lên không trung như cái …”

“Sào?”

Cô gật lần nữa.

“Ngài giết hắn quá dễ thưa chúa công. Tôi chưa bao giờ thấy…”

Khi cô không nói hết câu, Alec thở dài.

“Tốt cho em vì đã chú ý,” rồi anh nói.

Cô ném cho anh cái nhìn kỳ quái khi tiếp tục đi lui ra khỏi anh. “Tốt cho tôi? Ngài nghĩ tôi đang ca ngợi ngài sao?”

Cô dừng lại hít một hơi, cố giảm cơn đau trong họng, rồi nhìn vào con dao anh đang cầm. “Vui lòng ném nó đi. Tôi không muốn nhìn thấy nó nữa.”

“Vết máu làm em sợ à?” anh hỏi. Anh nghĩ cách cư xử của cô thật kỳ lạ. Người phụ nữ mới phút trước vẫn còn như một con hổ cái, giờ lại hành động như một đứa trẻ sợ hãi. Alec cố gắng lần nữa để trấn an cô. Anh ném con dao qua vai.

“Vâng – Ý tôi là không,” Jamie đột ngột nói.

“Vâng và không làm sao?” anh hỏi.

“Ngài hỏi có phải vết máu làm tôi khó chịu không,” Jamie vội vã giải thích. “Và tôi trả lời ngài.”

“Vậy à?”

Cô lùa ngón tay vào mái tóc, vô tình làm nó rối hơn trước, rồi thì thào, “Chỗ máu đó làm tôi phát ốm.”

Rồi cô phải thở dài. Cô muốn nói là mình quen nhìn thấy máu, vì cô là thầy lang và có lẽ đã lau đủ cả dòng sông máu, nhưng rất rắc rối khi giải thích. Cô vẫn đang phản ứng lại nỗi lo sợ kinh khủng cô gặp phải, cô tự nhủ, và cả sức mạnh phi thường của chồng cô.

Còn một sự thật đau đớn hơn nữa là anh sẵn sàng ném cô đi. Con ngựa của cô có ý nghĩa với anh nhiều hơn cả cô. Cô sẽ gặp ác mộng cả tháng mất.

Alec đột nhiên vươn ra và kéo cô vào lòng mình. “Còn bước lại nữa em sẽ ngã thành đống cho xem.”

Jamie nhìn qua vai và thấy đống xác chết, hai đầu gối như rời khỏi cô. Cô sẽ ngã úp mặt xuống đất nếu anh không giữ lại. Ngay cả trong tình thế đáng buồn này, cô cũng không thể đừng nhận ra anh dịu dàng thế nào. Điều đó mâu thuẫn với việc anh thực sự là người đàn ông khổng lồ. Có vẻ bất khả thi khi bất cứ ai với kích cỡ như anh lại có thể dịu dàng đến thế. Cứ như anh không thể nào hạ gục được bốn kẻ tấn công được trang bị vũ khí mà không tỏ ra gắng sức chút nào. Người này còn chưa đổ một giọt mồ hôi. Anh có mùi rất tuyệt. Jamie tựa vào ngực anh và để anh ôm cô.

“Chàng có ý đó không Alec?” cô thì thầm.

“Ý gì?” anh hỏi. Cô không giải thích đủ nhanh hợp ý anh. Anh nhấc cằm cô lên để có thể nhìn rõ vẻ mặt cô. “Ý gì hả vợ?”

“Khi chàng nói với cái gã kinh khủng đó hắn có thể có em nhưng không thể có con ngựa ấy,” cô giải thích. “Chàng có thật sự có ý đó không?”

Anh sẽ cười ầm lên nếu cô không tỏ ra buồn bã đến thế. “Không.”

Cô lập tức đổ ập lên người anh. “Thế tại sao chàng lại có vẻ như thật vậy?”

Giọng cô vẫn như tiếng thì thầm nhè nhẹ, nhưng anh cũng nghe rõ. Alec không tin được cô lại có nỗi lo kiểu như vậy. Bỏ cô ư? Không bao giờ!

“Ta muốn hắn nghĩ hắn đang nắm đằng chuôi, cô bé ạ.”

“Hắn nắm đằng chuôi mà Alec,” Jamie cãi. “Hắn là kẻ cầm dao.”

“Ta hiểu,” Alec quay lại, có tiếng cười trong giọng nói. “Thế thì mấy kẻ bao vây ta cũng nắm đằng chuôi rồi.”

“À không,” Jamie thì thầm. “Ý em là, chúng có vũ khí, nhưng chàng lại là người… nắm quyền.”

Trước khi anh kịp trả lời, Jamie thêm vào. “Vậy đó chỉ là một âm mưu thôi đúng không? Chàng nói dối hắn.”

“Ta nói dối hắn.” Cô thở dài một hơi nữa trước khi cơn run rẩy nhắc cô nhớ mình đã sợ hãi thế nào. Cô chui ra khỏi vòng tay anh.

Jamie lại trở lại điên máu. Có ngọn lửa trong mắt cô, Alec nghĩ vậy, và anh không có lấy cái ý tưởng mơ hồ nhất về lý do mà cô giận dữ. Phụ nữ rắc rối như ma trận vậy.

Lờ đi yêu cầu buông cô ra, Alec vòng tay quanh vai cô, kéo cô về phía mình, và dẫn cô đến nơi Daniel đang thu gom bầy ngựa. Jamie không tỏ chút thái độ nào khi anh nhấc cô lên lưng Wildfire. Cô cứ nhìn xuống cho tới khi anh đưa cô dây cương. Tay anh quét qua tay cô, làm cô giật mình. Cô hẩy tay anh ra.

“Nhìn ta này.” Anh đợi cho tới khi cô tuân lệnh trước khi nói tiếp. “Em đã cho ta thấy em can đảm thế nào, vợ ạ. Ta rất vui vì em.”

Đôi mắt cô mở lớn ngạc nhiên. Alec mỉm cười. Anh vừa tìm ra một cách xoa dịu cô: khen ngợi. Không phải mọi phụ nữ đều thích nghe chồng họ bày tỏ sự tán dương hết lần này đến lần khác hay sao? Alec quyết định phải nhớ lấy điều đó để dùng trong tương lai.

“Ngài có thể vui lòng vì em thưa đức ông chồng, nhưng chắc chắn em không vui với ngài, quý ngài Scot lỗ mãng ạ.”

Sự mạnh mẽ trong giọng cô khiến anh kinh ngạc cũng như sự vặn vẹo của cô.

“Em không muốn ta tán dương sao?”

Cô chẳng quan tâm đến câu hỏi, nhưng chiếu theo biểu hiện của cô có thể thấy anh đã đánh giá sai cô. Cô không phải người dễ bị qua mặt bởi mấy câu khen ngợi. Alec gật đầu hài lòng. “Nói ta nghe tại sao em lại kinh sợ thế.”

Jamie lắc đầu. Cô nhìn xuống tay mình trong khi anh cau mày nhìn lại cô. “Ta hỏi em đấy” anh nhắc.

Cô lắc đầu. Alec cố bình tĩnh. “Một người vợ phải luôn nghe lời chồng,” anh chỉ dạy.

“Đấy có phải một yêu cầu khác của người cao nguyên các ngài không?”

“Đúng thế,” anh nhăn nhở trả lời.

“Tại sao phần còn lại của thế giới chỉ cần tuân theo mười điều để được lên thiên đường, trong khi người Scot các ngài lại cần thêm nhiều điều khác vậy? Có phải vì tất các các ngài đều là kẻ có tội không?”

“Khi em lấy lại bản tính, đó thực sự là cuộc báo thù phải không?” anh nói.

“Bản tính?”

“Đừng bận tâm.” Anh mỉm cười với cô, ám chỉ anh vui thế nào. Cô nghĩ anh là đồ ngốc.

“Em muốn ngài tránh đường Alec.”

“Không cho tới khi em giải thích tại sao em lại kinh sợ.”

“Lo lắng Alec. Em chỉ lo lắng thôi.”

“Thế thì lo lắng.” Alec đồng ý để cô làm theo cách cô muốn.

“Ngài muốn sự thật?” cô hỏi.

“Sự thật.”

“Khi ngài đánh nhau… à, có một lúc em nghĩ ngài đang nhìn em, và em tự nhủ là em không bao giờ được chọc giận ngài, vì em không bao giờ tự vệ nổi trước sức mạnh siêu phàm của ngài.”

Alec tựa người tới trước để nghe hết lời giải thích của cô. Cô nghe rất đau khổ. Anh cố gắng không bật cười.

“Rất khó cho em Alec,” cô tiếp. “Em biết điều này có thể làm ngài ngạc nhiên, nhưng em nghĩ sẽ có những lúc em làm ngài khó chịu.”

“Chẳng làm ta ngạc nhiên đâu.”

“Tại sao không?” cô hỏi lại, có vẻ bực mình.

“Em đang làm ta khó chịu đây.”

“Ô.”

“Jamie ta sẽ không bao giờ làm hại em.”

Cô nhìn vào mắt anh một lúc lâu. “Ngay cả khi tính khí lấn át ngài? Người Scot đều có tính tình như lửa Alec. Chắc chắn ngài sẽ thừa nhận.”

“Ta sẽ không bao giờ nổi nóng với em. Ta thề với em.”

“Nhưng nếu có?” cô hỏi.

“Ta vẫn sẽ không hại em.”

Cuối cùng cô tin tưởng anh. Jamie thôi không cố rút tay ra khỏi cái nắm của anh nữa. “Em nghe nói tất cả người Scot đều đánh vợ.”

“Ta đã nghe điều tương tự về người Anh.”

“Một số có một số không.”

“Ta không.”

Cô gật đầu.

“Ngài không đánh?”

Alec lắc đầu. Anh bị thuyết phục rằng cô cảm thấy an toàn với anh.

“Lần đầu gặp mặt, ta thấy được sự sợ hãi trong mắt em. Trong khi ta tin rằng một người vợ nên sợ chồng mình, thì nỗi sợ vô lý ta thấy –“

“Chúa tha thứ cho sự vô lễ vì cắt lời ngài, nhưng em chỉ muốn nói rằng người vợ không nên sợ hãi chồng mình. Em đã lo lắng, không phải sợ hãi, dĩ nhiên, nhưng phần lớn phụ nữ sẽ sợ ngài. Nhưng em có tính khí mạnh mẽ hơn.”

“Vì sao?”

“Vì sao gì?” Jamie hỏi, bối rối trước cách anh mỉm cười với cô và cách trái tim cô đáp lại nụ cười xấu xa đó.

“Vì sao phần lớn phụ nữ sợ ta?”

Cô phải chuyển tầm mắt ra khỏi đôi mắt đẹp đẽ của anh trước khi có thể cho anh câu trả lời đúng đắn. “Vì ngài tình cờ là người… to lớn. Sự thật ngài là chiến binh to lớn nhất em từng thấy.”

“Em thấy người khác chưa?” Anh hỏi, giấu đi sự cáu kỉnh.

“Thực ra là không, chưa từng.”

“Vậy là kích thước của ta làm em… lo lắng.”

“Ngài mạnh bằng cả một quân đoàn cộng lại Alec, và ngài vừa giết bốn người,” cô thêm vào. “Chắc ngài chưa quên chuyện đó.”

“Chỉ một thôi.”

“Chỉ một gì?” cô hỏi lại, tạm thời chệch hướng vì tia sáng lấp lánh trong mắt anh. Cô có một cảm giác đen tối là anh muốn cười vào mặt cô.

“Ta chỉ giết một tên thôi,” anh giải thích. “Tên dám chạm vào em. Phần lớn bọn chúng không chết mà chỉ ngất xỉu. Em muốn ta giết hết chúng không?” Anh nghe ra rất muốn giúp đỡ.

“Chúa lòng lành, không,” Jamie đảm bảo. “Nhưng còn gã mà Daniel đã đấm gục khi chúng cố làm hại Mary?”

“Em phải hỏi cậu ta thôi.”

“Em không muốn hỏi anh ta bất cứ điều gì.”

“Những tên khốn đó cố làm hại em nữa Jamie.”

“Mary quan trọng hơn.”

“Em thực sự tin cái chuyện nhảm nhí đó à?”

“Bảo vệ chị em luôn là nghĩa vụ của em Alec.”

“Sao em không hỏi ta về kẻ em hạ gục bằng con dao?” Alec hỏi. “Mục tiêu của em đã đúng.” Anh thêm vào, lòng muốn khen ngợi cô thêm một chút. “Em đã giết –“

“Em không muốn nói chuyện này,” cô hét lên, đánh rơi dây cương của Wildfire.

Giờ anh đã nói gì nhỉ? Cô vợ nhỏ xinh của anh trông như muốn ngất. Phụ nữ là bí ẩn đối với anh. Alec lắc đầu. Jamie có vẻ có ác cảm thực sự với việc giết chóc. Đấy là một nét kỳ quặc trong bản tính của cô, chắc chắn vậy, vì cùng lúc đó anh lại thích nét thiếu sót ấy. Người phụ nữ này sẽ làm anh mềm mỏng nếu anh cho phép. Cô sẽ phải quen với giết chóc. Đó là cách cuộc sống diễn ra trên cao nguyên khắc nghiệt. Chỉ kẻ mạnh nhất được sống.

Anh sẽ làm cô trở nên dẻo dai, anh quyết định, hoặc là cô sẽ không qua khỏi mùa đông tàn bạo đầu tiên.

“Được rồi vợ,” Alec nói, “Không nói nữa.”

Hai vai cô thôi không gồng lên nữa. Alec thấy cô không chắc chắn lắm trên lưng ngựa, nên anh vòng tay quanh eo cô.

“Những gì em đã làm, em làm để tự vê,” Jamie nói với anh. “Nếu em làm bị thương kẻ kinh khủng đó, Chúa chắc chắn sẽ hiểu. Mạng sống của Mary đã gặp nguy hiểm.”

“Phải,” Alec đồng ý. “Em đã làm hắn bị thương.”

“Mặt khác, Cha Charles sẽ không bao giờ hiểu. Nếu ông ấy nghe phong thanh chuyện này Alec, ông ấy sẽ bắt em mặc đồ đen suốt ngày.”

“Cha xứ đã làm phép cưới cho chúng ta à?” Alec hỏi, hoàn toàn rối trí.

Jamie gật đầu.

“Em lo toàn chuyện lạ đời nhất đấy,” Alec bình luận. “Đấy là thiếu sót tự nhiên của em theo ý ta.”

“Ồ? Thế cứ đi và thú tội với cha Charles đi, sau đó hãy bảo em lo lắng vớ vẩn. Ông ấy rất sáng tạo trong cách trừng phạt.”

Alec bắt đầu cười. Anh nhấc Jamie lên và đi về phía ngựa của anh. Jamie vòng tay quanh cổ anh. “Ngài làm gì thế?”

“Em sẽ đi chung với ta?”

“Tại sao?”

Tiếng thở dài của anh gần như bay qua tóc cô. “Em sẽ hỏi lại mọi thứ ta nói à?”

Cô ngửa lên để nhìn vào mặt anh. Alec lập tức dừng lại. Ánh sáng trong mắt cô, cùng với nụ cười chậm rãi, ngọt ngào, làm anh chao đảo.

“Ngài có giận khi em làm thế không?”

“Làm gì?”

“Vặn hỏi.”

“Không, ta không bao giờ giận em.”

Nụ cười của cô quyến rũ anh. “Em kết hôn với người đàn ông đáng kinh ngạc nhất.” cô nói với anh. “Ngài không bao giờ giận hay nổi nóng.”

“Em dám nhử ta sao hả cô bé Anh?”

Toàn bộ sự chú ý của Alec tập trung vào miệng cô. Anh muốn giữ môi dưới cô giữa hai hàm răng mình, đưa lưỡi vào trong cô, nếm vị mật ong ngọt ngào giờ đã thuộc về anh. Những ngón tay cô vuốt ve sau gáy anh, dù cố ý hay vô thức, anh không còn tri giác, và bộ ngực mềm mại đầy đặn của cô đang ấn lên ngực anh. Một người đàn ông có thể gặp phải nhiều khiêu khích, Alec tự nhủ.

Anh chậm rãi cúi xuống. Jamie gặp anh giữa đường. Miệng cô vẫn mềm mại như anh nhớ, và khêu gợi. Đó là nụ hôn nhẹ, không đòi hỏi, hoàn toàn ngắn ngủi và thất bại theo ý Alec. Cô không mở miệng ra cho anh và lui ra như thể anh định dùng sức xâm lược. Cô trông cũng rất hạnh phúc nữa. Alec không để cô biết anh thất vọng thế nào. Trước tất cả sự can đảm và vẻ đẹp đáng nể, cô chắc chắn không biết cách hôn. Nghĩa vụ của anh dĩ nhiên là hướng dẫn cô. Alec mỉm cười đề phòng.

“Cảm ơn Alec.”

“Sao em cảm ơn ta?” anh hỏi. Anh nhấc cô đặt lên yên, rồi nhanh nhẹn yên vị sau lưng cô. Lưng cô tựa vào giữa hai đùi anh. Cô ngọ nguậy, rõ ràng là cố tìm tư thế thoải mái. Anh nhăn mặt phản ứng. Alec vòng tay quanh eo cô, nhấc đùi cô lên vạt áo anh, và giữ chặt cô dựa vào mình.

“Hử?” anh hỏi khi cô không trả lời ngay.

“Cảm ơn ngài đã quan tâm.”

Anh hiểu nhầm lời cô. “Rõ ràng em chưa cưỡi ngựa nhiều,” anh nói. “Ta sẽ chỉ cho em cách thích hợp khi chúng ta ổn định”

Jamie chẳng buồn sửa lại. Nếu anh muốn tin cô không được dạy dỗ thì cô mặc kệ. Anh có thể không muốn tin là cô rất có kỹ thuật, hoặc là chính cái yên mới gây rắc rối cho cô. Nếu cô thừa nhận cô thích cưỡi ngựa lưng trần, như một số chiến binh khác, anh sẽ kết luận là cô không giống quý cô. Cô để anh nghĩ điều anh muốn. Mũi Khoằm nói đúng, vì giờ Alec đang kiên nhẫn với cô hơn. Anh chắc chắn không kéo cô vào lòng nếu biết cô không cần giúp đỡ. Jamie tự mỉm cười và dựa vào chồng mình. Được vỗ về thật tốt. Đến lúc nào đó, cô hứa sẽ làm rõ với anh. Tuy nhiên, giờ cô sẽ để anh chịu trách nhiệm.

Vợ đúng là mối phiền hà, Alec biết vậy, nhưng người này… cô có mùi nữ tính, cảm giác mềm mại, rất tuyệt trong vòng tay anh. Cô vẫn cố đẩy tay anh ra khỏi bên dưới ngực mình. Anh mỉm cười trước sự rụt rè của cô, chắc chắn một khi đã đưa cô lên giường, cô sẽ không còn ngại ngùng nữa. Đột nhiên anh rất mong cắm trại.

Đêm nay anh sẽ có cô, biến cô thành của anh; đêm nay cô sẽ dâng bản thân cho anh.

Đối với một người Scot, anh chắc chắn đã có mùi hương dễ chịu nhất. Jamie  mỉm cười vì sự thừa nhận ngớ ngẩn đó. Chỉ trong một ngày ngắn ngủi cô đã đi từ ghét một người đến gần như thích anh ta. Chúa biết tại sao cô cảm thấy an toàn khi ở với anh. Nếu cảm xúc của cô tiếp tục cái kiểu phi lý này, có lẽ cô sẽ lại cho anh hôn mình lần nữa… trong một hai ngày tới. Và nếu anh chứng tỏ được mọi điều cô muốn ở một người chồng, vậy thì, thực ra sau một chuyến đi dài, dĩ nhiên cô sẽ để anh dẫn lên giường. Ơn chúa Alec là người kiên nhẫn. Cô sẽ đơn giản giải thích tính nết trầm tĩnh của mình và anh sẽ đồng ý với điều kiện của cô. Thế đấy.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s