The Bride – Chap 11.2

6hkQjwJ - Imgur

Anh bắt đầu rời khỏi đại sảnh mà không muốn nói chuyện trở lại với vợ, nhưng Jamie đuổi theo sau anh. “Alec?”

“Gì nữa?” anh nạt, quay lại chất vấn cô lần nữa.

“Ở Anh hôn vợ mình chào buổi sáng là hành vi chuẩn mực của người chồng,” cô nói dối. Cô đã bịa ra lề thói đó nhưng lại cảm giác rằng chồng mình chắc chắn không hay biết điều đó.

“Chúng ta không ở Anh.”

“Ở đâu cũng chuẩn mực cả,” cô lầm bẩm.

“Một người vợ mặc màu sắc trang phục của chồng mình cũng là chuẩn mực ở đây”

“Hóa ra cung cách là thế đó hả?”

“Tai ta còn tốt lắm. Em không cần lên giọng với ta đâu.”

Alec tỏ ra khắc nghiệt. Đó là một nỗ lực khó khăn. Sự thất vọng của cô rất rõ ràng. Cô muốn anh chạm vào cô. Alec quyết định là mình đã đạt được giới hạn mà anh muốn áp lên cô. Anh chẳng cảm thấy ăn năn tí nào khi lợi dụng sự thu hút lẫn nhau về mặt thể xác của họ để làm lợi thế cho mình, và thành thực là hơi bị thất vọng vì bản thân khi đã không nghĩ đến cách này sớm họ. Anh ước chừng cô sẽ khoác lên áo choàng thị tộc anh khi hết tuần, đặc biệt là khi anh từ chối chạm vào cô trong khoảng thời gian đó.

“Alec, em có thể cất giữ tiền của mình ở đâu?” cô hỏi.

“Trên mặt lò sưởi đằng sau em có một cái hộp,” anh đáp. “Để chỗ siling đó vào cùng những đồng xu đó nếu em muốn.”

“Em có thể mượn tiền của chàng khi cần không?” cô hỏi.

“Ta không quan tâm,” anh nói qua vai.

Cô cau có với tấm lưng của Alec, cáu bẳn vì anh chẳng buồn nói tạm biệt, rồi lại tự hỏi anh định làm gì khi anh với lên và lấy thanh kiếm từ tường xuống.

“Cha có biết chàng đi đâu không ạ?” cô hỏi sau khi Alec rời khỏi đại sảnh.

“Đi săn,” Cha Murdock trả lời khi ngồi xuống chiếc ghế kế bên Angus.

“Không phải để mua vui hay để kiếm thức ăn sao?”

“Không đâu phu nhân. Ngài săn những kẻ đã gây ra chuyện này với Angus. Khi ngài tìm được thì chúng sẽ không được ra đi tử tế đâu.”

Jamie biết những cuộc trả thù như vậy được coi là xứng đáng theo tiêu chuẩn của một chiến binh. Song cô vẫn không thích.

Không thích chút nào. Bạo lực chỉ sinh ra nhiều bạo lực hơn, không phải sao? Đó là một vấn đề nữa mà cô và chồng mình sẽ không bao giờ đồng ý.

Jamie thở dài bỏ cuộc. “Con sẽ đi tìm ít tiền xu cho cha,” cô nói với linh mục. “Chúa mới biết cái con người này sẽ cần bao nhiêu sự chuộc tội khi hết ngày nữa.”

Cha Murdock giấu nụ cười. Cha tự hỏi liệu Alec có biết mình đã lựa chọn tốt đến thế nào hay không. “Sẽ có khói lửa mù mịt trên những ngọn núi của chúng ta cho xem,” ông nói với Angus, lờ đi việc người chiến binh có vẻ đang ngủ trở lại.

“Cha nói đấy nhé,” Angus thì thào.

“Cậu có nghe thấy cách Alec và vợ ngài quát vào mặt nhau không? Nếu cậu mà mở mắt thì sẽ thấy cả ánh lửa tóe ra luôn.”

“Con có nghe thấy.”

“Con nghĩ gì về ân nhân của mình hở Angus?”

“Cô ấy sẽ khiến ngài phát điên.”

“Đến lúc rồi đấy.”

Angus gật. “Phải, đến lúc rồi. Thị tộc Kincaid có đủ đau đớn rồi.”

“Ngài không biết phải làm gì với cô ấy. Ta có thể thấy thế qua cái cách ngài nhìn cô.”

“Cô ấy sẽ đưa cha một đồng xu mỗi khi Alec chọc giận cô ấy sao?”

“Ta tin là vậy.” Cha Murdock cười khúc khích ầm ỹ khi vỗ lên đầu gối. “Cô ấy sẽ có thời gian hòa nhập vào cuộc sống của chúng ta. Đấy sẽ là trò hay cho ông già này coi cho xem!”

Jamie quay lại chỗ linh mục và đưa ông hai đồng xu, hỏi tại sao ông lại cười.

“Ta đang nghĩ đến tất cả chỗ tiền mà con sẽ phải dùng đến,” cha xứ thừa nhận. “Ta biết sẽ không dễ dàng gì, nhưng rồi đến lúc con sẽ yêu mến thị tộc này như ta.”

“Cha đã bao giờ nghĩ đến chuyện chính thị tộc là người làm ra số tiền này chưa ạ?” Jamie hỏi, đôi mắt lóe lên tinh quái.

Cha xứ tưởng cô đang đùa mình. “Ta e là con vừa tự đặt cho mình một mục tiêu bất khá thi,” ông bảo cô kèm theo cái khịt mũi thích thú.

“Cha đoán là bất khả thi đến mức nào?” cô hỏi.

“Có bằng việc con tự ăn thịt một con gấu khổng lồ không?”

“Bằng chừng đó đấy.”

“Con làm được.”

“Bằng cách nào?” cha xứ hỏi, rơi gọn vào cái bẫy của cô.

“Từng bước một.”

Cha Murdock vỗ đầu gối cái nữa rồi cười rú lên, kéo theo một tràng ho. Jamie chạy về chỗ phòng ngủ, trộn thứ thuốc bốc mùi cô đã hứa và quay lại cạnh ông. “Cha phải chờ chừng một hai tiếng để thuốc ngấm rồi hẵng thoa lên ngực nhé.”

Cha xứ vừa cau mày vừa đồng ý. “Phu nhân à, nó có mùi như xác chết ấy.”

“Mùi không quan trọng đâu thưa Cha. Con hứa nó sẽ có tác dụng với cơn ho.”

“Ta tin con Jamie.”

“Thưa Cha, cha có nghĩ Alec sẽ không thích nếu con lên trên lầu xem xét không?”

“Dĩ nhiên là không rồi. Giờ đây cũng là nhà con mà.”

“Mấy căn phòng đó có người ở chưa ạ?”

Cha xứ lắc đầu.

“Thế thì con có thể chuyển đồ đạc lên một căn phòng trên đó đúng không?”

“Con muốn chuyển… Phu nhân, Alec không thích con rời khỏi tầm tay ngài đâu.”

“Con đang nghĩ cho Alec đấy chứ,” Jamie đáp trả. “Dưới này chẳng có chút riêng tư nào cả cha ạ. Con đảm bảo chàng sẽ thấy thoải mái hơn nhiều khi ở một căn phòng trên lầu. Cha sẽ hỏi chàng hộ con chứ?”

Ông không thể từ chối nổi yêu cầu của cô. Lệnh bà Jamie có nụ cười quyến rũ nhất trần đời. “Ta sẽ hỏi,” ông hứa.

Cha Murdock bằng lòng ngồi cạnh Angus nghỉ ngơi. Ông suýt ngủ gật khi tiếng kim loại rít trên nền đá thu hút sự chú ý của ông. Ông quay về phía tiếng ồn và thấy Lệnh bà Jamie vật lộn với cái rương khổng lồ. Cô đang cố lôi món đồ ra khỏi phòng ngủ đầu tiên trên lầu.

Vị linh mục mau chóng chạy ngang qua đại sảnh và đi lên vài bước. “Con đang cố làm gì thế Jamie?” ông hỏi.

“Con muốn dùng phòng ngủ đằng trước thưa Cha,” Jamie trả lời. “Nó có khung cửa sổ rất đẹp và rộng.”

“Nhưng sao con lại chuyển cái rương này?”

“Nó tốn nhiều chỗ quá,” Jamie ngắt lời. “Cha đừng cố quá. Con đủ khỏe để tự chuyển một mình mà.”

Cha xứ lờ đi lời khoe khoang của cô và góp một tay vào nhiệm vụ chuyển cái rương vào căn phòng thứ hai.

“Con nên dọn hết đồ bên trong rồi hãy chuyển cái rương,” ông khuyên một câu hơi bị muộn.

Jamie lắc đầu. “Con không được nhìn vào trong. Đây không phải tài sản của con, ai cũng có quyền được giữ sự riêng tư của bản thân.”

“Chiếc rương này từng là của Helena,” cha Murdock nói. “Ta nghĩ giờ con có thể coi nó là của mình rồi Jamie.”

Trước khi cô kịp phản ứng, cha đã quay người đi ra cửa. “Tốt nhất là ta nên quay lại chỗ Angus. Ta phải trông coi cậu ấy cho tới khi Gavin đưa Elizabeth quay lại.”

“Cảm ơn cha đã giúp,” Jamie gọi với theo.

Cha Murdock cảm tưởng như phu nhân của ông đã ở đó vĩnh viễn rồi. Ông tiếp tục nhìn lên phòng ngủ, tự hỏi cô làm gì trên ấy. Khi Elizabeth quay lại đại sảnh, cha Murdock quyết định lên xem xem điều gì khiến Jamie mất nhiều thời gian đến thế.

Cô vẫn ở trong phòng ngủ thứ hai. Hai ngọn nến được thắp lên, mang tới cho căn phòng quầng sáng nhàn nhạt. Lệnh bà Jamie đang quỳ trước chiếc rương. Cô chỉ vừa đóng nắp lại khi Cha Murdock bước vào.

“Con có tìm được thứ gì có ích không?” cha xứ hỏi.

Ông không nhận ra cô đang khóc cho tới khi cô ngẩng lên nhìn ông. “Sao vậy? Có chuyện gì thế?”

“Con thật ngớ ngẩn,” Jamie thì thào. “Cô ấy đã mất, con còn chẳng quen biết cô ấy thưa Cha, nhưng con đang khóc như thể cô ấy là chị em ruột của con vậy. Cha sẽ kể cho con nghe về Helena chứ?”

“Alec sẽ kể cho con,” cha Murdock nói.

“Xin Cha,” Jamie năn nỉ. “Con muốn biết chuyện đã xảy ra. Con chắc chắn Alec không giết cô ấy.”

“Chúa quyền năng, không hề,” cha xứ nói. “Con nghe tin đó ở đâu thế?”

“Ở Anh.”

“Helena tự sát Jamie. Cô ấy nhảy xuống từ vách núi phía trên đồng cỏ.”

“Việc đó không thể là tai nạn hay sao? Cô ấy không bị ngã sao?”

“Không phải. Có người đã chứng kiến.”

Jamie lắc đầu. “Con không hiểu thưa cha. Cô ấy không hạnh phúc ở đây sao?”

Cha xứ cúi đầu. “Cô ấy hẳn phải cảm thấy bất hạnh kinh khủng Jamie, nhưng cô ấy che giấu rất tốt. Chúng ta đã không để mắt đến cô ấy như lẽ ra phải thế, giờ ta mới nhận ra điều đó. Cả Annie và Edith đều nghĩ cô ấy đã lên kế hoạch tự sát kể từ khi bị gả cho Alec.”

“Alec có tin điều đó không?” Jamie hỏi.

“Ta đoán là có.”

“Cái chết của cô ấy chắc đã làm chàng tan nát cõi lòng.”

Cha Murdock không bình luận gì trước câu nói đó, nhưng ông tin là cô nói đúng. Việc Alec không nhắc đến Helena nữa là bằng chứng cho thấy chủ đề này vẫn còn quá nhạy cảm.

“Cha à, tại sao một người phụ nữ muốn tự sát lại bận tâm đến việc mang hết những đồ đạc yêu thích của mình tới nhà chồng chứ? Cô ấy còn gói ghém cả quần áo trẻ con,” Jamie tiếp tục. “Cả những mảnh vải rất đẹp nữa. Cha không nghĩ thật kỳ quái khi ai đó –”

“Cô ấy không suy nghĩ được khúc chiết.” Cha Murdock phản bác.

Jamie lắc đầu. “Không đâu Cha à. Con không nghĩ là cô ấy tự sát. Con chắc chắn đó chỉ là tai nạn thôi.”

“Con có trái tim dịu dàng, con gái ạ, và nếu tin vào việc Helena chết như thế làm con thấy khá hơn, thì cha sẽ đồng ý với con.”

Ông giúp Jamie đứng lên. Cô thổi tắt nến và đi bên cạnh linh mục xuống cầu thang. “Con sẽ cầu nguyện cho linh hồn cô ấy mỗi đêm thưa Cha,” cô hứa.

Một người hầu chạy vội vào đại sảnh, tìm Jamie và gọi, “Thưa phu nhân chị gái cô tới đây.”

Jamie nắm lấy tay cha Murdock. “Chắc là Mary gọi con,” cô giải thích với cha xứ. “Thứ lỗi cho con?”

Cô đã đi được nửa đường trước khi cha Murdock mới gật đầu đồng ý. “Con sẽ đưa Mary tới gặp cha,” cô nói với qua vai.

Advertisements

One thought on “The Bride – Chap 11.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s