The Bride – Chap 11.3

6hkQjwJ - Imgur

Jamie nhanh chóng chạy ra ngoài, nụ cười chào đón nở trên khuôn mặt. Song giây phút nhìn thấy chị gái, nụ cười của cô mau chóng bốc hơi mất. Mary đang đầm đìa nước mắt. Jamie nhìn quanh tìm Daniel, rồi nhận ra chị gái cô chỉ đi một mình.

“Làm sao mà chị mò được đường tới đây thế Mary?” cô lên tiếng hỏi sau khi ôm chị cho phải phép.

“Em mới là đứa suốt ngày lạc chứ không phải chị đâu Jamie,” Mary bảo cô.

“Em có bao giờ lạc đâu,” Jamie cãi. “Đừng quệt nước mắt nữa.” Cô để ý thấy vài người lính Kincaid đang quan sát họ. “Lại đây, chúng ta đi thêm một đoạn nữa để có thể nói chuyện riêng tư nhé. Chị phải kể em nghe sao chị lại buồn thế.”

Jamie kéo chị gái đi dọc con đường dẫn xuống vùng thung lũng bên dưới. “Ba người của Daniel dẫn chị tới đây,” Mary giải thích khi lấy lại được bình tĩnh. “Chị nói dối họ Jamie ạ. Chị bảo Daniel đã cho phép đi thăm em.”

“Mary, đáng ra chị không nên làm thế,” Jamie nói. “Sao chị không nói với Daniel là chị muốn đến gặp em?”

“Em chẳng nói lý gì được với đàn ông đâu,” Mary lầm bầm. Chị nhấc mép váy lên lau khóe mắt. “Chị ghét anh ta em ạ. Chị đã bỏ chạy.”

“Chị không nói thật đấy chứ.”

“Đừng tỏ ra sợ hãi thế em gái. Chị nói thẳng với em là chị ghét anh ta. Anh ta vừa ác độc vừa keo kiệt. Nghe chị kể xong đảm bảo em cũng sẽ ghét anh ta cho xem.”

Họ đi tới chỗ hổng của bức tường thành. Jamie và chị gái ngồi xuống gờ tường đá thấp lè tè. “Được rồi Mary, kể em nghe xong,” Jamie khơi gợi. “Chúng ta rất riêng tư ở đây rồi.”

“Chuyện rất xấu hổ đấy,” Mary cảnh báo. “Em là người duy nhất chị dám kể.”

“Vâng?” Jamie giục.

“Daniel không yêu cầu chị trao thân cho anh ta.”

Câu nói đó rơi tõm giữa hai người. Jamie chờ Mary nói thêm, nhưng Mary tiếp tục chờ Jamie phản ứng lại.

“Anh ta có giải thích với chị không?”

“Có,” Mary đáp. “Đầu tiên chị cứ tưởng anh ta là người chu đáo nhất trên đời này. Anh ta bảo sẽ cho chị thời gian để hiểu anh ta.”

“Anh ta chu đáo thật,” Jamie công nhận. Cô cau mày và thắc mắc tại sao Alec không thể hiện sự thương cảm tương tự với mình. Rồi cô nhớ ra Alec chẳng tỏ ra thương cảm ai hết.

Mary khóc òa lên. “Chị đã nghĩ vậy, như chị kể em nghe ấy. Rồi anh ta bảo anh ta rất không vui với chị vì chị đã bắt em bảo vệ chị khi những kẻ đó tấn công. Anh ta thực sự nghĩ rằng lẽ ra chị phải che chở em mới phải.”

“Vì sao?”

“Vì em nhỏ hơn.”

“Chị không giải thích rằng em được huấn luyện tốt hơn chị -“

“Chị đã cố giải thích nhưng anh ta không nghe. Rồi anh ta lại xúc phạm chị lần nữa. Chị thừa nhận là đã nói một vài điều không ra gì. Nhưng vẫn …”

“Anh ta nói gì?”

“Anh ta bảo có lẽ chị lạnh lùng y như con cá chết, Jamie ạ, như tất cả phụ nữ Anh vậy.”

“Ôi Mary, nói thế với cô dâu mới không hay chút nào.”

“Chưa phải tệ nhất đâu Jamie,” Mary lẩm bẩm. “Khi bọn chị về tới nhà thì đã có một mụ đàn bà xấu xí béo ị chờ anh ta. Cô ta nhảy vào vòng tay Daniel ngay tức khắc. Anh ta chẳng buồn tránh hành động đó của ả. Họ hôn nhau ngay trước mặt chị. Em nghĩ sao chứ?”

“Chị nói đúng.”

“Chị đúng à?”

“Chị khiến em ghét anh ta.”

“Chị bảo em là chị làm được thế rồi mà,” Mary nói. “Sao nào? Chị làm gì bây giờ? Chị sẽ không đời nào về được chỗ Papa, và chị chắc chắn người của Daniel cũng sẽ không tin nếu chị bảo chị được lãnh chúa cho phép quay về Anh.”

“Ừm, em nghi là họ sẽ không tin đâu,” Jamie đồng ý.

“Chị muốn Papa cơ!”

“Em biết thế Mary. Em cũng nhớ cha lắm. Đôi lúc em cũng muốn về nhà.”

“Alec có nghĩ em lạnh lùng như cá không?”

Jamie nhún vai. “Chàng không nói thế.”

“Alec có phòng nhì không?”

“Cái gì?”

“Alec có nhân tình không?” Mary nhắc lại.

“Em không biết nữa,” Jamie đáp. “Có lẽ chàng còn người phụ nữ khác,” cô thì thầm. “Chúa ơi Mary, em còn không nghĩ đến khả năng đó nữa.”

“Chị ở đây với em được không Jamie?”

“Chị có chắc chắn muốn làm thế không?”

Chị gái cô gật đầu.

“Mary, khi lần đầu chúng ta gặp chồng mình, em đã nghĩ Daniel là người tốt bụng hơn. Anh ta mỉm cười và có vẻ vui tính.”

“Chị cũng để ý thấy,” Mary nói. “Jamie, nếu anh ta nói đúng thì sao? Nếu chị thực sự lạnh lùng như con cá chết thì sao? Có những người phụ nữ không thể đáp lại được sự đụng chạm của đàn ông. Chị nghĩ dì Ruth là kiểu như thế đấy. Em nhớ dì ta cư xử tồi tệ với chồng mình như thế nào không?”

“Dì ấy tồi tệ với tất cả mọi người,” Jamie phản đối.

“Chị biết chuyện này rất khó nói, nhưng chị không biết…”

“Vâng?”

“Có phải tất cả đàn ông đều như Daniel không, hay Alec mới… Ôi, chị không biết mình đang hỏi gì nữa. Chị khiếp sợ phải để cho Daniel chạm vào chị bây giờ, tất cả là lỗi của anh ta.”

Jamie không biết giúp Mary ra sao, nhưng cô có ý định thử. “Mary, em phải bắt kịp Alec trước khi chàng đi săn,” cô nói to.

“Em có cần xin phép anh ta cho chị được ở đây không?” Mary hỏi, nỗi lo sợ rõ mồn một. “Nếu anh ta từ chối thì sao?”

“Em không cần xin phép,” Jamie khoe, cố nói dối cho giống thật. “Đấy là một vấn đề nữa em cần phải nói với chàng. Vào đại sảnh chờ đi Mary. Hãy tự giới thiệu với cha xứ của chúng em. Tên người là Cha Murdock. Giờ thì đừng cau mày nữa chị thân yêu. Chị sẽ thích cha thôi. Cha chẳng giống Cha Charles đâu. Em sẽ vào gặp chị ngay khi nói chuyện với Alec xong. Rồi chúng ta sẽ kết thúc cuộc thảo luận nho nhỏ này, em hứa đấy.”

Jamie nhìn theo chị gái rời đi rồi mới đi xuống đồi. Cô nghĩ mình sẽ ngó con đường xem Alec và người của anh đã đi chưa.

Ngay khi bước ra bên ngoài bức tường, sự rời đi của cô lập tức bị một hàng lính tráng chặn lại. Họ đứng kín những tấm ván bắc làm cầu ngang qua con hào. Cô tưởng như họ sẽ rơi ra ngoài bầu trời mất. Họ chắc chắn là khó giải quyết hơn cả bức tường rồi. Và chết tiệt là cô không phải ngước lên mới nhìn được từng người bọn họ.

“Sao các anh chắn đường tôi?” cô hỏi người đàn ông râu đỏ đứng ngay trước mặt.

“Theo lệnh thưa phu nhân,” người lính báo cáo.

“Của ai?”

“Thị tộc Kincaid.”

“Tôi hiểu rồi,” Jamie đáp, cố gắng không tỏ ra bực bội. “Chồng tôi đã rời pháo đài chưa?”

“Chưa ạ,” người lính trả lời. Nụ cười làm khóe mắt anh ta dịu đi, “Ngài đang đứng ngay đằng sau phu nhân đấy.”

Cô không tin anh ta cho đến khi quay người lại đối mặt với bộ ngực của Alec. “Chàng đi lại như cái bóng ấy,” cô lẩm bẩm khi lấy lại bình tĩnh.

“Em nghĩ mình đang đi đâu hả?” Alec hỏi.

“Em đi tìm chàng. Tại sao chàng ra lệnh cho người của chàng chặn đường em?”

“Dĩ nhiên là vì sự an toàn của em.”

“Hóa ra em sẽ thành tù nhân khi chàng rời đi phải không?”

“Nếu em muốn nhìn nhận theo cách đó,” Alec đáp.

“Alec, em thich cưỡi ngựa vào buổi chiều. Nếu em hứa với chàng sẽ không bỏ chạy thì đảm bảo –”

“Jamie, ta chưa bao giờ nghĩ em sẽ bỏ trốn,” Alec phản bác, vẻ mất kiên nhẫn rõ rành rành.

“Thế thì tại sao?”

“Em sẽ bị lạc.”

“Em không bao giờ lạc hết.”

“Có chứ.”

“Nếu em hứa không đi lạc thì sao?”

Anh để cô thấy anh coi câu hỏi đó ngớ ngẩn đến thế nào. Gavin đi về phía lãnh chúa của mình, tay giữ dây cương chú ngựa đực của Alec. Trước khi Jamie kịp giải thích cô cần nói chuyện với anh về Mary, anh đã cưỡi lên chiến mã của mình.

Cô chặn đường anh. “Mary đang ở đây.”

“Ta có thấy.”

“Em phải nói với chàng về chị gái em trước khi chàng lên đường. Đó là vấn đề rất quan trọng, Alec, không thì em chẳng làm phiền chàng đâu.”

“Ta đang lắng nghe đây. Cứ hỏi điều em muốn.”

“Ôi không, phải riêng tư cơ,” Jamie nhanh chóng giải thích.

“Tại sao?”

Jamie nhăn nhó. Gã đàn ông cứng đầu này chắc chắn sẽ không dễ dãi với cô. Cô bước đến bên anh, chạm đầu ngón tay vào chân anh rồi nói, “Kincaid, em mong được nói chuyện riêng với chàng. Chàng đã bảo em rằng sẽ cho em mọi thứ em yêu cầu nếu có thể. Đối với em thì chuyện này chắc chắn là có thể rồi.”

Cô nhìn xuống đất trong khi anh suy nghĩ. Cô biết mình sẽ thắng khi nghe tiếng anh thở dài, song lại hét lên kinh ngạc khi anh cúi xuống và nhẹ nhàng nhấc cô lên ngựa của anh. Jamie chỉ kịp ôm lấy thắt lưng anh trước khi chú ngựa phi nước đại. Alec không dừng lại mãi cho đến khi họ đã cách những người khác và bức tường khá xa.

Jamie dành thời gian vuốt phắng chiếc váy. Họ đang được rừng cây bao bọc. Cô quan sát xung quanh một vòng để đảm bảo họ hoàn toàn cách biệt. Rồi lại cúi xuống tập trung vào hai tay.

Sự kiên nhẫn của Alec gần như mất tiệt thì vợ anh lên tiếng, “Sao chàng không chờ rồi hãy động phòng với em?”

Anh không chuẩn bị tinh thần cho câu hỏi đó.

“Alec, Daniel vẫn đang chờ đợi vì cân nhắc tới cảm xúc của Mary. Anh ta muốn chị ấy hiểu rõ anh ta trước. Chàng nghĩ sao về điều đó?”

“Ta nghĩ cậu ta không thực sự muốn ngủ với cô ta, không thì giờ đã ngủ rồi; ta nghĩ thế đấy.”

“Còn ta ngủ với em vì ta muốn thế,” anh tiếp tục. “Em cũng muốn ta đúng không?”

“Vâng,” Jamie thừa nhận. “Ý em là không, ban đầu là thế. Coi nào Alec, chúng ta phải bàn về chuyện của Mary chứ không phải của em.”

Anh lờ đi vẻ ngượng ngùng của cô. “Em thích việc đó.”

Cô nói thật với anh, vì biết tỏng tính kiêu căng của anh sẽ khiến mọi việc vượt tầm kiểm soát. “Đúng thế.”

“Nhìn ta.”

“Em không muốn.”

“Ta muốn em nhìn ta.”

Anh chậm rãi nâng cằm cô, buộc ánh mắt cô dừng trên mặt mình. Alec thấy rõ cô đỏ mặt ra sao. Anh không thể không cúi xuống và hôn lên bên lông mày đang nhăn lại của cô. “Giờ thì cái gì làm em lo lắng nào?”

“Chàng có thích không?” cô hỏi.

“Em không biết à?”

“Daniel nói tất cả phụ nữ Anh đều lạnh lùng như cá ấy,” cô vừa nói vừa gật đầu, sợ để anh nghĩ cô đang ghen.

Alec cười ầm lên.

“Chuyện này không buồn cười đâu,” cô nghiêm trang nói. “Và chàng chưa trả lời câu hỏi của em.”

“Câu hỏi nào?” anh chọc ghẹo.

“Em có cứng đơ như cá không?”

“Không.”

Cô thở dài nhẹ nhõm. “Người vợ cần phải nghe được những điều này Alec ạ.”

“Em có muốn ta ngủ với em bây giờ không?”

“Giữa ban ngày ban mặt? Trời đất, không!”

“Ta sẽ làm tình với em ngay bây giờ nếu em không bỏ tay ra,” anh khàn khàn nói.

Cô nhận ra mình đang ôm lấy một bên đùi của anh. Cô lập tức buông ra. “Vậy là em có mặc áo choàng của chàng như chàng đề nghị hay không cũng chẳng sao hả?”

“Ta không đề nghị; ta chỉ nói sự thật thôi. Em sẽ mặc trang phục của bộ tộc ta trước khi ta chạm vào em lần nữa. Giờ em đã hỏi xong chưa?”

“Chàng giận à?”

“Không.”

“Chàng nghe có vẻ giận.”

“Đừng có thử ta.”

“Chàng có người đàn bà nào khác không?”

Alec kết luận từ bây giờ cho đến sau này chàng sẽ không bao giờ hiểu được đầu óc nàng hoạt động như thế nào. Cô luôn có những nỗi lo ngớ ngẩn nhất đời. “Nếu ta có thì em có để tâm không?” anh  hỏi.

Cô gật đầu. “Chàng có để ý không nếu em qua lại với người khác?”

“Qua lại?”

“Chàng hiểu ý em mà.”

“Ta sẽ không cho phép điều đó, Jamie.”

“À, em cũng thế.”

“Em nói như thể chúng ta ngang hàng vậy.”

Cô biết mình đã chọc giận anh. Cô muốn xóa đi vết hằn trên lông mày anh. “Chàng vẫn chưa trả lời câu hỏi của em, Alec.”

“Không, ta không có ai khác.”

Cô mỉm cười. “Em không lạnh lẽo gì hết,” anh bảo cô. “Và em hỏi thế là xúc phạm ta đấy.”

“Em xúc phạm chàng thế nào cơ?”

“Vì nghĩa vụ của ta là khiến em nóng lên. Lúc đó em có thấy nóng lên không Jamie?”

Thực lòng sự sỗ sàng của anh khiến cô hài lòng, dù cô chắc chắn không hiểu tại sao. “Có thể có,” cô thì thầm, mắt nhìn chăm chú vào miệng anh, “cũng có thể không chồng ạ. Hình như em quên rồi.”

Anh quyết định nhắc nhở cô. Anh bắt lấy khuôn mặt cô và hạ thấp miệng xuống. Jamie đề phòng nhắm mắt lại.

Đôi môi anh đặt trên môi cô đầy chiếm hữu, cái lưỡi ra vào liên tục theo một nghi thức tình dục khiến trái tim cô như muốn nổ tung. Cô cố rút lui khi nhận thấy sự đầu hàng của bản thân, nhưng Alec không cho cô đổi ý. Miệng anh nghiêng trên miệng cô một cách đói khát, hết lần này đến lần khác, triệt để, và cô nhanh chóng quên luôn việc dừng lại.

Anh làm cô khao khát nhiều hơn nữa. Jamie học theo hành động của anh, ban đầu còn e ngại, rồi bạo dạn, cho tới khi lưỡi họ quét lên nhau theo kiểu gợi tình, khuấy động nhất. Lúc cô rên rỉ và theo bản năng cố dính lấy anh gần hơn nữa, anh biết đã đến lúc dừng lại. Anh sẽ chiếm lấy cô ngay lập tức nếu không kiểm soát được cảm xúc cuồng nhiệt của chính mình.

Quỷ thật, có khi anh còn nóng hơn cả cô không biết chừng. Anh đẩy cô ra kèm tiếng gầm cáu kỉnh. Anh phải cậy hai bàn tay cô ra khỏi vai mình. Jamie lập tức vùi mặt vào hõm cổ anh.

Hơi thở của cô hổn hển như vừa chạy đường dài lên tận đỉnh đồi vậy, cô còn để ý thấy tiếng thở của mình gần như không còn nữa. Nhận thức đó khiến cô tin nụ hôn của họ đã ảnh hưởng tới anh cũng gần nhiều như tới cô vậy.

Hy vọng của cô vụn vỡ khi anh nói, “Nếu em hỏi xong mấy câu hỏi ngớ ngẩn đó rồi, thì ta muốn quay lại với những việc quan trọng hơn.”

Sao ánh dám nói kiểu chán chường đó sau khi chia sẻ sự thân mật tuyệt diệu đó với cô chứ? “Chàng không cần ra vẻ em không là gì ngoài mối phiền phức thế đâu, Alec.”

“Em là thế đấy,” anh thở dài đáp trả. Anh thúc ngựa đi gần như cùng lúc Jamie xô anh một cái. Anh lập tức lôi mạnh cô trở lại trong lòng mình. Người phụ nữ này cần biết vị trí của mình trong ngôi nhà của anh. Anh là ông chủ, là lãnh chúa của cô, và tốt nhất cô nên nhanh chóng chấp nhận sự thật này thôi.

“Chàng không hiểu hết sức mạnh của chàng,” cô lầm bầm.

“Không hề. Em là người duy nhất chưa hiểu được sức mạnh của ta thôi.”

Cô rùng mình trước màu sắc nghiêm khắc trong giọng điệu của anh. “Chàng có –”

“Đừng có mà hỏi ta có cáu với nàng không,” anh gào lên.

Cô nghĩ mình có câu trả lời rồi. Người đàn ông này đang cáu, thế đó. Chúa biết, tai cô sẽ ù lên cả tuần mất. “Chàng không cần quát lên với em đâu.” Cô nói. “Và em chỉ định hỏi liệu Mary có thể -“

“Đừng lấy chuyện của chị em ra làm phiền ta,” anh ra lệnh. Anh hạ giọng thêm vào, “Gia đình em luôn được chào đón ghé thăm.”

Khách ghé thăm không hẳn là điều cô nghĩ đến, nhưng cô quyết định là mình đã làm phiền anh đủ cho một ngày rồi.

“Tâm trạng của chàng thật khó đánh giá,” cô nhận xét khi họ đã quay trở lại chỗ tường bao và Alec đỡ cô xuống.

“Alec?”

“Giờ sao nào?”

“Em nghĩ mình sẽ tận dụng từng ngày một trong số hai tuần chàng đã trao cho em trước khi em mặc trang phục của chàng. Có lẽ chàng sẽ dùng khoảng thời gian đó để… để quan tâm đến em một chút.”

Alec cúi xuống, tay tóm lấy cằm cô rồi nói, “Quan tâm tới nàng à? Khỉ thật, ngay giây phút này ta còn chẳng thích em nữa kia.”

Anh nói thế vìgiận dữ và bực bội, bởi anh tin cô đã dám chế nhạo anh. Nhưng ánh mắt tổn thưởng trong mắt cô khiến anh hối hận vì đã buột miệng. Cô vốn không muốn trêu chòng gì anh, anh chợt nhận ra. Và trông cô như thế sắp khóc vậy.

Jamie đột nhiên bỏ đi và cho anh thấy cô giận dữ ra sao. Lúc này cô khiến anh nhớ tới một nàng mèo hoang. Mà trông cô cũng không có vẻ sắp khóc nữa. Alec buồn cười một cách kỳ cục. Và được an ủi nữa.

“Em cũng không đặc biệt yêu mến gì chàng đâu Kincaid.”

Anh thật xấu tinhs khi mỉm cười với cô. “Chàng quá hung hăng khát máu,” cô bổ sung. “Em chẳng thích chàng chút nào hết.”

Alec ra hiệu cho người của mình, rồi lại nhìn xuống vợ mình. “Nói dối.”

“Em không bao giờ nói dối.”

“Không, em có nói dối đấy Jamie, và chẳng giỏi chút nào.” Cô quay lưng lại với chồng mình và bắt đầu đi lên đồi. Alec nhìn theo cô, nghĩ thầm cô sẽ xinh đẹp ra sao khi khoác lên người trang phục của thị tộc anh. Tự dưng cô quay lại và hét lên với anh, “Alec? Chàng phải cẩn thận nhé?”

Anh đáp lại nỗi sợ hãi trong giọng nói của cô. Anh gật đầu, cho cô biết anh nghĩ gì như cô mong muốn, nhưng không thể đừng bồi thêm,

“Ta tưởng em đặc biệt không thích ta cơ mà, cô bé Anh Quốc. Đổi ý nhanh thế à?”

“Đâu có.”

“Thế tại sao –”

“Coi nào Kincaid, giờ không phải lúc dông dài đâu,” Jamie bảo anh. Cô nhanh chóng quay lại chỗ anh để lính tráng của anh không nghe thấy họ nói gì. “Chàng còn phải đi săn đấy,” cô nói.

“Em còn phải để ý đến Mary nữa. Em yêu cầu chàng phải cẩn thận đấy Alec.” Tay cô lại chạm vào chân anh và bắt đầu vỗ về anh. Alec nghi ngờ không biết cô có bao giờ nhận thức được hành động đó không. Ánh mắt lo lắng của cô chiếu thẳng lên mặt anh. “Cứ làm thế để chọc tức em cũng được.”

“Em có nhận ra em luôn gọi ta là Kincaid khi em tức giận không?’

Cô cấu anh. “Em không bao giờ giận,” cô nói. “Ngay cả khi chàng không trao cho em trọng trách gì,” cô gật đầu bổ sung. “Em sắp xếp lại bếp khi chàng đi được không? Thế em sẽ có việc để làm Alec ạ, và em sẽ nhờ người khác làm việc thay. Em chỉ chỉ đạo thôi.”

Anh không nỡ từ chối cô. “Em sẽ không động một ngón tay chứ?”

“Không ạ.”

Anh gật đầu. Trước khi cô lại phục kích lần nữa, anh bảo cô bỏ chân anh ra, kẻo anh sẽ kéo lê cô theo mất.

Cô có vẻ không tin lời đe dọa đó.

Anh phải thở dài vì thái độ đó của cô. Sau đó anh đẩy cô ra khỏi tâm trí mình và hướng sự chú ý vào những mối cân nhắc quan trọng hơn. Nhưng ngay sau đó, khi Gavin bắt kịp anh, anh mới nhớ lại bình luận về việc để ý đến chị gái của cô.

Anh đã tưởng cô muốn nói đến một chuyến viếng thăm dài ngày.

Rõ ràng cô có ý là mãi mãi cơ.

Anh hiểu khá rõ thế có nghĩa là gì khi Gavin thông báo phu nhân Kincaid đã cho chị gái ẩn náu ở nơi của mình.

Thị tộc Fergusons đã tuyên bố chiến tranh.

Alec biết Daniel buộc phải kiềm chế cơn giận dữ. Anh cho Gavin về nhà để mắt đến vợ anh, thay một người đáng tin cậy khác vào vị trí của anh ta để tiếp tục cuộc săn bắn, rồi tiến thẳng tới lãnh địa của nhà Ferguson.

Anh chặn đứng được Daniel gần ranh giới lãnh địa của họ. Alec đi một mình – một lựa chọn cẩn trọng – nhưng Daniel mang theo cả một đội quân nho nhỏ. Tất cả đều được trang bị để chiến đấu.

Alec ghìm ngựa lại rồi chờ hành động đầu tiên của Daniel.

Không phải chờ lâu cho lắm. Daniel rút kiếm ra, ném vào không khí khiến mũi kiếm đâm phập xuống ngay đằng trước con ngựa của Alec.

Hành động đó là dấu hiệu chiến tranh được tuyên bố. Giờ Daniel chỉ còn chờ Alec lặp lại nghi thức đó mà thôi.

Vẻ mặt Daniel vẫn bình thản, nhưng nhanh chóng biến thành ngạc nhiên thực sự khi Alec lắc đầu, từ chối ném vũ khí của anh ra.

“Cậu dám từ chối một cuộc đấu?” Daniel gầm lên. Anh ta điên tiết đến mức mạch máu nổi hết lên trên cổ.

“Khốn kiếp tôi từ chối đấy,” Alec gầm lại.

“Không thể được.”

“Tôi vừa làm đấy.”

Giờ đến phiên Daniel lắc đầu. “Cậu đang giở trò gì hả Alec?” Anh yêu cầu được biết, dù không còn ra vẻ như sắp khạc ra lửa nữa.

“Tôi sẽ không nhảy vào trận chiến mà tôi không muốn thắng,” Alec tuyên bố.

“Cậu không muốn thắng?”

“Không hề.”

“Thế quái nào lại không?”

“Daniel, cậu thật lòng tin là tôi muốn có tới hai cô ả người Anh trong nhà ấy hả?”

Câu hỏi đó làm cơn giận của Daniel bay biến. “Nhưng –”

“Nếu tôi thắng, tôi sẽ phải để Mary sống với Jamie suốt quãng đời còn lại của tôi. Cậu đòi hỏi ở tôi quá nhiều đấy anh bạn ạ.”

“Cậu không hề tán thành việc che giấu vợ tôi?” Daniel hỏi. Dấu hiệu của nụ cười làm mềm vẻ mặt của anh.

“Không,” Alec cáu tiết đáp lại.

“Vợ cậu dám bảo vệ Mary trước tôi đấy Alec. Trước tôi đấy. Còn vợ tôi thì cứ để cô ta làm thế. Trốn sau lưng cô ta như trẻ con ấy.”

“Họ là người Anh mà Daniel. Lỗi của cậu là quên mất sự thật đấy.”

“Đúng thế thật,” Daniel thở dài thừa nhận. “Tôi quên béng mất. Nhưng tôi cũng không muốn vợ mình tỏ ra hèn nhát như vậy. Cái cách cô ấy bắt em gái làm thế thật xấu –”

“Cô ấy không hèn nhát đâu Daniel,” Alec cắt ngang. “Cô ấy bị huấn luyện như thế. Jamie khiến tất cả các chị gái tin rằng cô ấy sẽ bảo vệ bọn họ.”

Daniel nhe răng. “Cả hai đều là đồ ngốc.”

“Ừ đúng thế,” Alec đồng ý. “Chúng ta đã là bạn bè quá lâu đến mức phụ nữ không thể làm rạn nứt giữa chúng ta được. Tôi đến với cậu bằng niềm tin chân thành, Daniel, để nhờ… không, để ra lệnh cho cậu quay lại lâu đài của tôi và hốt vợ cậu về.”

“Tôi vừa bị ra lệnh đấy sao?” Daniel nhăn nhở hỏi lại.

“Ừ đấy.”

“Còn nếu tôi vẫn muốn đánh?”

“Thì tôi sẽ chiều ý cậu,” Alec lè nhè. “Nhưng luật phải đổi.”

Daniel bị kích thích bởi tiếng cười lẩn khuất trong giọng điệu của Alec. “Như thế nào?”

“Ai thắng phải lấy cả hai cô dâu.”

Daniel ngửa đầu ra sau cười ầm lên. Alec đã giúp anh ta giữ thể diện trước người trong tộc.

Anh đã giúp anh ta rút lui mà không giống một kẻ thua cuộc. “Cậu không nên từ bỏ giải thưởng Alec ạ, nhưng trái tim tôi cũng được sưởi ấm khi biết cậu cũng chẳng có ngày nào dễ thở với cô vợ của mình hết.”

“Cô ấy sẽ quen chuồng thôi.”

“Tôi thì nghi ngờ Mary đấy.”

“Tất cả chỉ cần một bàn tay vững vàng thôi Daniel ạ.”

Daniel giải tán lính tráng trước khi trả lời nhận xét của Alec. “Bàn tay vững vàng kèm thêm cái rọ mõm nữa ấy Alec. Người đàn bà này không ngừng phàn nàn kể từ lúc chúng tôi về tới nhà. Cậu biết không, cô ta còn thực sự chấp nhận việc tôi có tình nhân nữa cơ đấy?”

Alec mỉm cười. “Họ vui tính thế đấy,” anh nói.

“Có khi tôi sẽ để cô ấy ở với Jamie…”

“Thế thì sẽ có chiến tranh đấy Daniel. Mary thuộc về cậu cơ mà.”

“Cậu phải nhìn thấy hai người họ mà xem Alec.” Anh chàng nhổ kiếm dưới đất lên, đặt vào bao rồi nói thêm, “Vợ cậu bảo vệ Mary cũng đồng thời sỉ nhục tôi. Cô ấy gọi tôi là con lợn.”

“Cậu từng bị gọi còn tệ hơn thế cơ mà.”

“Ừ thì thế, nhưng chỉ bọn đàn ông thôi, và chúng chẳng còn sống đủ lâu để mà khoe khoang điều đó.”

“Vợ tôi khá nóng tính,” Alec mỉm cười thừa nhận.

“Tôi mong ai đó xử lý được Mary. Cô nàng cư xử như con thỏ bị kinh hãi ấy.”

“Tôi đang nửa đường theo dấu kẻ tấn công Angus thì được thông báo vụ này,” Alec nói, chuyển chủ đề.

“Chúng tôi có nghe chuyện xảy ra,” Daniel đáp. “Ai bảo tôi sẽ đi săn với cậu chứ? Tôi hiểu là dãy núi này là trách nhiệm của bọn nam tước phải không?” Daniel hỏi, đề cập tới một nhóm người đã tự tách ra khỏi bộ tộc và hình thành một nhóm riêng. Họ được gọi là nam tước vì đó là danh hiệu người Anh coi trọng, và cũng là cái tên xúc phạm nhất mà một người cao nguyên có thể dính tới. Nhưng cái đó cũng rất phù hợp, vì giống đám người Anh, bọn rừng rú này cũng là lũ đê tiện, đánh đấm không có thể thống hay lương tâm gì.

“Cậu được chào đón tham gia Daniel, nhưng đầu tiên phải mang Mary về nhà cậu đã. Cậu có thể bắt gặp với chúng tôi gần Peak.”

Cả Alec lẫn Daniel đều không nói gì nữa cho tới khi họ về đến nhà Alec. Jamie đang đứng cạnh chị gái giữa sân chính. Cô mỉm cười khi thấy chồng mình, cho đến lúc nhìn rõ mặt anh. Sau đó nụ cười của cô nhạt dần.

“Chúa ơi, Daniel trông như muốn giết chị vậy,” Mary thì thầm, dịch lại gần em gái.

“Cười đi Mary, thế sẽ làm anh ta bối rối,” Jamie chỉ đạo.

Alec xuống ngựa và chậm rãi lại gần vợ mình. Chắc như bắp là anh không cười. Thề có Chúa, vẻ mặt anh có thể làm đông cứng cả sữa. Jamie hít sâu. “Chàng đã săn xong chưa Alec?”

Anh lờ câu hỏi của cô. “Em cho lệnh bà Ferguson chỗ trú ẩn phải không?”

“Chỗ trú ẩn?” Jamie nhắc lại. “Em không hề nghĩ theo hướng đó.”

“Trả lời ta.”

Cơn giận dữ trong giọng anh đốt cháy cô như thép nung nóng vậy. Tính nóng nảy của Jamie bị đụng chạm. Sao anh dám chỉ trích cô trước mặt khách khứa chứ?

“Mary hỏi em xem chị ấy có ở lại được không, và em cho phép,” cô nói. “Nếu chàng muốn gọi là chỗ trú ẩn, dù với nghĩa nào đi chăng nữa thì cứ thế mà gọi. Em sẽ bảo vệ Mary.”

“Bảo vệ cô ta trước chính người chồng ư?” Alec hỏi, vẻ hoài nghi.

“Khi người chồng đó hóa ra là một mảnh giẻ lau vô cảm, đúng đấy,” Jamie đáp. Cô ngừng lại một chút để lườm Daniel, rồi quay lại với chồng mình. “Anh ta động chạm đến cảm xúc mỏng manh của chị ấy, Alec. Chàng muốn em làm gì nào?”

“Ta muốn nàng để ý chuyện của mình thì hơn,” Alec nạt.

“Hắn ta rất độc ác với chị ấy.”

“Đúng thế,” Mary hét lên, bắt kịp cơn xúc động của em gái. “Nếu tôi ở lại đây không được thì tôi sẽ tự về Anh.”

“Có khi em sẽ dẫn đường,” Jaime lẩm bẩm. Cô nắm tay lại và chờ Alec đáp trả lời đe dọa.

“Em sẽ đến Normandy cho xem,” Alec tiên đoán.

Trước khi Jamie kịp trả lời, Alec quay sang Mary. Anh lườm cô nàng cho đến khi cô ta chịu rời khỏi vợ anh, sau đó anh lôi Jamie vào vòng tay mình. Jamie không kháng cự vì biết điều đó sẽ vô dụng như thế nào.

Vả lại, cô vừa mới phát hiện ra cha Murdock đứng trên bậc cấp quan sát họ.

Chắc chắn cô không muốn người của nhà thờ nghĩ mình không ra dáng quý cô chút nào.

“Tôi không về với anh đâu Daniel,” Mary hét lên.

Lời thách thức đó không bị lờ đi. Daniel di chuyển bằng tốc độ đáng kinh ngạc với một người đàn ông to như anh ta. Trước khi Mary kịp hét xong, cô đã thấy mình úp mặt xuống yên ngựa của anh ta.

Jamie cố gắng giúp cô ta níu giữ thể diện trong hoàn cảnh kỳ quái này. Mary đáng thương bị vắt ngang yên ngựa như bao bột mì vậy. Công nhận đây là một sự bẽ mặt, nhưng Jamie vẫn ước gì Mary đừng như thế nữa. Tiếng gào thét tức giận của cô chỉ tổ thu hút thêm sự chú ý vào cảnh ngộ khốn khổ khốn sở của mình mà thôi.

“Em không thể đứng yên trong khi anh ta làm nhục chị ấy kiểu đó,” Jamie thì thầm.

“Ồ được chứ,” Alec đáp.

“Alec, làm gì đi.” Truyện được đăng miễn phí tại  lonelythorn.wordpress.com

“Ta sẽ không xen vào và em cũng thế,” anh đáp. “Mary sẽ rời đi nhẹ nhàng, Jamie ạ. Tính khí nóng nảy của Daniel cũng gần như ta vậy. Chị gái em đã làm chồng cô ta mất mặt.”

Jamie dõi theo Daniel và Mary đến tận khi họ biến mất bên kia những tấm ván cầu.

“Anh ta sẽ không làm tổn thương chị ấy thật chứ Alec?”

Nỗi lo sợ của cô rất rõ ràng. Alec nghĩ thật vô lý. “Cậu ta sẽ không đánh cô ta đâu, nếu đó là điều em lo lắng,” anh đáp. “Mary giờ là vấn đề của cậu chàng rồi.”

“Chị ấy quên ngựa.”

“Cô ta sẽ không cần nó đâu.”

Jamie vẫn nhìn chằm chằm vào miệng Alec, nhớ lại cảm giác được anh hôn. Đó đúng là suy nghĩ ngu ngốc, đặc biệt là bây giờ khi còn phải giải quyết vấn đề của Mary, nhưng cô không thể ngăn mình đừng làm thế được.

“Có lẽ mai em sẽ dẫn ngựa sang cho chị ấy,” Jamie nói, tự hỏi làm thế nào mới khiến anh hôn cô lần nữa được.

Anh thả cô ra và bắt đầu rời đi. Cô chưa muốn anh rời đi đâu. “Alec? Chàng nói tính nóng nảy của Daniel cũng nhanh như chàng vậy, nhưng chàng lại bảo em chàng không nóng chút nào. Chàng không thấy đúng là mâu thuẫn kỳ cục không?”

“Em hiểu nhầm rồi,” Alec trả lời. “Ta nói ta sẽ không nổi nóng với em thôi.”

Anh bắt đầu xuống đồi. Jamie nhấc váy lên đuổi theo anh. “Thế lúc nào chàng mất bình tĩnh?”

Anh không chống lại được ham muốn. Vợ anh dễ trêu chọc kinh khủng. Anh không quay lại vì không muốn cô thấy mình đang cười. “Khi có thứ gì đó có ý nghĩa với ta. Thứ gì đó quan trọng.”

Tiếng thở gấp của cô làm nụ cười anh nở rộng hơn.

“Jamie?”

“Sao cơ?” Nghe như cô muốn bóp cổ anh vậy.

“Đừng làm phiền ta nữa.”

Đó là lời xúc phạm cuối cùng cô phải nhận từ anh. “Nghe đây Kincaid, không cần phải nhai đi nhai lại việc chàng thấy em thấp kém đến thế nào đâu. Em hiểu rõ ý chàng lắm rồi,” cô thông báo. “Nếu em mà có bỏ trốn chàng cũng không buồn đuổi theo em, đúng không?”

Anh không trả lời cô.

“À dĩ nhiên chàng sẽ không đuổi theo em rồi. Em quá tầm thường không cần quan tâm hả?”

“Ừ ta sẽ không đuổi theo em đâu.”

Jamie buộc phải hạ tầm mắt xuống đất, sợ anh sẽ quay lại và thấy lời lẽ của anh đã làm cô tổn thương nhiều đến thế nào.

Sao cô lại quan tâm liệu anh có đuổi theo cô không cơ chứ? Gã này chỉ là tên man rợ người Scot thôi, cô tự nhủ.

“Ta sẽ cử người đuổi theo em.” Cuối cùng anh cũng quay lại và ôm cô trong tay mình. “Nhưng vì em sẽ không đi đâu cả, câu hỏi này chẳng đáng gì, đúng không?”

“Em bắt đầu cực kỳ không ưa chàng rồi Alec Kincaid.”

“Em thực sự nên làm gì đó với tính khí của mình đi, người Anh ạ.” Anh vuốt má cô.

“Cố gắng tránh rắc rối khi ta vắng mặt nhé.”

Đó là thứ giống lời tạm biệt nhất mà cô sẽ nhận được, cô nghĩ vậy, khi anh thúc ngựa và bỏ cô lại phía sau.

Tay cô chạm lên má, nơi Alec vừa vuốt ve.

Rồi cô vươn vai lên và hất tay mình ra.

Cô gần như ghét anh. Gần như thôi.

Cô nhớ anh đã cho phép mình sắp xếp lại bếp núc. Đó chỉ là chút việc nhà cỏn con, cô nhận ra điều đó, nhưng ấy là sự khởi đầu. Anh sẽ trở nên phụ thuộc vào cô hoàn toàn khi nhận ra nhà anh sẽ trở nên đẹp đẽ hơn đến thế nào.

Jamie vươn thẳng vai và đi lên đồi. Tốt nhất là cô nên bắt đầu ngay.

Cô mỉm cười với sự hăng hái mới mẻ. Alec đã giao trách nhiệm cho cô rồi.

Advertisements

One thought on “The Bride – Chap 11.3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s