The Bride – Chap 12.3

6hkQjwJ - Imgur

Vị cha xứ túm gấu áo choàng lên và bắt đầu chạy về phía nữ chủ nhân. “Khoan đã phu nhân,” ông gào lên.

Jamie nghe thấy tiếng gọi kinh hoảng của cha xứ. Cô quay lại ngay tức khắc, vẻ lo âu hiện trên nét mặt.

“Cha à, cha không nên chạy như thế cho đến khi ngực cha khá hơn đã,” cô nói to. Cha xứ trèo lên bậc cấp và túm lấy tay cô. “Alec vừa mới thấy lỗ hổng ở bức tường hậu.”

Cô mỉm cười dịu dàng với ông. “Đúng là chàng nên để ý thưa cha.”

Rõ ràng là quý cô ngọt ngào này không nhận ra nguy cơ của mình. “Tốt nhất con nên đi với ta tới nhà nguyện cho tới khi Alec nghe hết lời giải thích của những người lính. Ngài sẽ bình tĩnh lại trong một hai giờ gì đó. Rồi con có thể -“

“Cha hãy tin tưởng lãnh chúa của mình hơn đi,” Jamie phản đối. “Chàng sẽ thấy điều đúng đắn ở việc thay đổi đó một khi nó hoàn thành. Con đảm bảo đấy thưa Cha. Vả lại, chàng sẽ không to tiếng với con. Con có lời hứa của chàng rồi. Xin cha đừng lo. Con sẽ vào trong và giải thích tất cả với Alec. Chắc chắn con không sợ đâu.”

“Cái sự không biết sợ của con làm ta sợ nhất đấy,” ông già thừa nhận. Ông biết Alec sẽ không làm gì cô khi đang giận. Nhưng anh vẫn có thể phá hủy những cảm xúc mỏng manh của cô bằng những tiếng la hét. Cha Murdock nhanh chóng làm dấu thánh sau khi Jamie đẩy tay ông ra và đi vào trong. Đầu gối ông quá yếu không theo nổi cô.

Jamie tự khích lệ bản thân trước cơn tức khí của chồng mình và nhanh chóng bước vào đại sảnh. Cô bất chợt dừng bước khi thấy những gì đang xảy ra. Alec ngồi đầu bàn. Một người lính ngồi kế bên, giải thích cho anh.

Alec trông không quá bực mình. Khuỷu tay anh đặt trên mặt bàn, trán tựa vào lòng bàn tay. Trông anh mệt mỏi hơn là giận dữ.

Toàn bộ những người lính phụ trách dỡ bỏ căn bếp cũng ở đó.

À, quỷ thật, bọn họ đang xếp thành hàng, rõ ràng là chờ đến lượt mình kể tội cô. Jamie ném cho họ cái cau mày ra trò để cho họ biết cô nghĩ gì về sự bất trung của họ, rồi đi về phía chồng mình.

Lúc rốt cuộc anh cũng ngước lên, Jamie đờ người. Anh đang điên tiết. Quai hàm của anh nghiến chặt. Ánh mắt anh lóe lên với cơn giận. Những cơn gió không giúp cô được mấy. Tiếng gió rít qua cái lỗ khổng lồ nhắc nhở Alec về những gì cô làm.

Anh nhìn cô chăm chú suốt một lúc dài im ắng. “Em muốn giải thích,” cô nói.

“Ra khỏi phòng ngay.”

Anh không to tiếng với cô, nhưng lời ra lệnh nặng nề đó cũng khiến cô nhói đau y như thế.

“Alec, chàng đã hứa với em là sẽ không nổi nóng,” cô nhắc anh. Trời giúp cô, bỗng dưng cô bị ánh mắt anh dọa cho sợ kinh khủng.

Nhưng anh thực sự quát vào mặt cô. “Biến đi trước khi ta… đi ngay.”

Jamie gật đầu. Cô chạy qua mặt lò sưởi, nhặt lấy một đồng xu trong hộp rồi đi ra khỏi đại sảnh kiêu hãnh hết mức có thể trong những tình huống nực cười thế này.

Edith và Annie đang đứng gần lối ra. Họ khịt mũi khi cô đi ngang qua.

Jamie không bật khóc tới tận khi ra đến chuồng ngựa. Cô ra lệnh cho Donald chuẩn bị Wildfire. Người chưởng quản chuồng ngựa không tranh luận gì về lời mệnh lệnh của cô, và khi đã giúp cô trèo lên ngựa, anh ta hỏi có cần chuẩn bị cả con ngựa của Alec không.

Cô lắc đầu rồi đi thẳng ra cổng.

Cha Murdock đang đứng trong sân, chờ cô đi ngang qua.

Jamie cúi xuống trao cho ông đồng xu. “Chàng nói dối con,” cô thì thầm. “Cái này chuộc một tội lỗi cho linh hồn chàng.”

Murdock túm lấy bàn đạp. “Con đang đi đâu vậy cô gái?”, Ông hỏi, giả vờ không thấy nước mắt cô. “Con làm ta lo lắm.”

“Biến đi ạ.”

“Biến đi?”

“Lệnh của chàng thưa Cha, và con rất nghe lời. Đường nào về Anh ạ?”

Vị cha xứ choáng váng không chỉ được đường. Jamie tự đoán chắc là đường xuống đồi. “Cảm ơn cha đã đối xử tốt với con.”

Cô bỏ đi để mặc cha xứ đằng sau há hốc miệng không tin nổi.

Jamie biết rốt cuộc ông cũng sẽ chạy đi báo lại chuyện của cô, nhưng cũng chẳng sao. Alec sẽ không đuổi theo cô. Cô không đủ quan trọng. Anh sẽ rất vui khi thoát được cô. Cô tưởng mình sẽ gặp rắc rối ở chỗ cầu treo, nhưng sau khi giải thích mình đang làm theo lệnh của lãnh chúa, những người lính lập tức để cô qua.

Lúc đó cô để Wildfire chạy đua cùng gió. Jamie chỉ giữ dây cương và mặc sức khóc lóc. Cô chẳng biết họ đang đi đâu hay còn tiếp tục kiểu chạy gãy cổ như chơi này bao lâu. Nói thật, cô chẳng quan tâm đến cái quái gì ngoài khóc cả. Lúc con ngựa dừng chân dưới tán cây, Jamie quyết định đã đến lúc bình tĩnh trở lại.

Đúng lúc ấy cô thấy cậu ta. Cô nhận ra cậu ta không thuộc tộc Kincaid, vì cậu mặc tấm áo choàng màu khác. Jamie im thin thít. Cô hy vọng cậu bé không để ý thấy mình, vì cô chẳng muốn bị ai bắt gặp trong hoàn cảnh xấu hổ như thế này, chứ đừng kể đến một đứa trẻ.

Cậu bé quá để tâm vào việc canh chừng phía sau. Cậu không ngừng nhìn chằm chằm vào những bụi cây bên tay phải. Jamie tự hỏi thứ gì thu hút cậu đến thế.

Cậu đột nhiên hét toáng lên và chạy lùi lại đúng lúc một con lợn lòi đực khụt khịt một cách ghê tởm và đuổi theo.

Jamie hành động theo bản năng. Cô vỗ mạnh vào sườn Wildfire, bắt nó chạy nước đại. Nàng ngựa chạy như bay xuống đồi.

Jamie siết dây cương và bờm Wildfire bằng tay trái, đồng thời nghiêng về bên phải.

Đứa trẻ nhìn thấy cô lao đến. Cậu bắt đầu chạy về phía cô, tay vươn ra. Jamie cầu cho mình đủ sức nhấc cậu bé lên. Chúa rất nhân từ. Cùng sự trợ giúp rất nhiệt tình của cậu bé kèm cú bám cứng ngắc vào tay phải cô của cậu ta, cô có thể kéo cậu lên đủ để cậu quăng một chân qua lưng Wildfire.

Cả hai người đều bám víu lấy sinh mạng quý báu. Lát sau con lợn thôi không đuổi nữa, nhưng Wildfire vẫn chạy như điên vì sợ. Con ngựa rẽ đột ngột. Jamie và cậu nhóc rơi bịch xuống đất.

Cô chạm đất bên phải. Cậu nhóc đè lên cô. Cậu ta nhanh chóng lăn sang bên kia, đứng dậy và cố giúp cô.

Cậu ta đang kéo tay phải cô. Cô nhăn mặt vì đau. “Chị bị thương à?” đứa trẻ hỏi, nỗi sợ hãi rõ mồn một trong âm điệu Gaelic đạm đặc.

“Chỉ bầm tím thôi,” Jamie trả lời bằng tiếng Gaelic. Cô chậm rãi đứng lên, rồi nhận ra trang phục của mình bị rách ở đường chỉ vai.

Họ đang đứng ngay giữa vùng đất trống hẹp. Jamie đang run lẩy bẩy từ đầu đến chân. “Chúng ta suýt thì toi, thế đấy,” cô nói lớn. “Chúa ơi, chị sợ chết đi được. Em thì sao?” Cô hỏi khi cậu bé ngước lên nhìn cô. Đứa trẻ gật đầu.

Sau đó cả hai đều mỉm cười. “Chúng ta cho nó một vố đúng không?”

“Phải, chúng ta cho nó một vố,” cô nói, nghĩ thầm cậu bé mới đáng yêu làm sao. Cậu ta có mái tóc dỏ dài, hơi quăn ôm lấy khuôn mặt bầu bĩnh. Cái mũi lấm tấm những nốt tàn nhang lớn. “Chị là phu nhân Kincaid,” cô tiếp tục. “Tên em là gì?”

“Em không được nói,” cậu nhóc thì thầm. “Em không nên đặt chân lên lãnh thổ của Kincaid.”

“Em lạc à?”

Cậu lắc đầu. “Chị đoán xem.”

“Chị không đoán. Thế em đang làm gì ở đây?”

Đứa bé nhún vai. “Em thích đi săn. Tên em là Lindsay.”

“Thị tộc của em là gì?”

“Lindsay,” cậu lặp lại. “Chị nói bằng tiếng Gaelic, nhưng giọng chị nghe khác. Chị cũng không mặc trang phục của tộc Kincaid.”

“Chị là người Anh.”

Mắt cậu bé mở to.

“Chị là vợ của Alec Kincaid, Lindsay,” cô giải thích. “Em bao nhiêu tuổi?”

“Đến hè là lên chín.”

“Chị nghĩ mẹ sẽ đi tìm em đấy.”

“Cha sẽ đi tìm em. Cha sẽ lo lắng,” cậu ta thêm vào. “Em nên về nhà rồi.”

Jamie gật đầu. Cô không cười, vì vẻ mặt của đứa bé trở nên rất nghiêm túc.

“Chị cứu mạng em,” cậu bé nói. “Cha phải đền đáp.”

“Không,” Jamie phản đối. “Ông ấy không phải đền đáp gì hết. Em phải hứa với chị là sẽ không đi săn một mình nữa. Em sẽ hứa chứ?”

Khi cậu gật đầu, cô mỉm cười. “Cần chị đi cùng em về không?”

“Họ sẽ bắt chị nếu chị làm thế. Chúng em đang có hiềm khích với thị tộc Kincaid,” cậu giải thích rất hiển nhiên.

“Vậy cẩn thận đấy,” cô cảnh báo. “Nhanh đi. Chị nghĩ chị nghe thấy có người đến.”

Đứa bé biến mất sau hàng cây trước khi Jamie kịp sải bước về phía Wildfire.

Cô đứng một mình giữa bãi đất trống khi Alec cùng chú ngựa của mình băng qua những nhánh cây. Anh quá nhẹ nhõm khi được nhìn thấy cô, đến mức vội dừng ngựa lại và ngồi yên đó nhìn xuống chỗ cô, trong khi tự làm dịu hơi thở dồn dập của mình.

Alec không biết cô có phật lòng hay không. Đầu cô cúi xuống. Anh biết mình đã làm cô hoảng sợ. Cái nhìn trên khuôn mặt cô khi anh quát lên đã cho thấy cô kinh hãi đến mức nào.

Song anh cầu trời là cô đã hết sợ hãi… và nước mắt nữa. Anh đã để ý thấy chúng khi cô đi qua anh, tay nắm đồng xu.

Quỷ thật, có lẽ anh buộc phải xin lỗi. Anh biết mình chẳng giỏi gì việc đó, nhưng vẫn phải cố một lần, anh quyết định. Anh sẽ bắt bản thân mình phải bình tĩnh… và có lý.

Sau đó anh nhận ra có lá cây trên tóc cô và vết rách trên váy. “Có chuyện gì?” anh hét lên. “Ai đã…”

Anh nhảy xuống ngựa và chạy phắt về chỗ cô trước khi cô kịp trả lời. Jamie nhanh chân nhảy lùi lại.

“Em không sao cả,” cô nói.

“Đừng nói dối ta.” Anh túm lấy cô và kéo vào lòng mình.

“Chàng nói dối em.”

“Không hề,” anh đáp, lại nguôi giận.

“Chàng nổi cáu với em.”

“Em đã sai người phá nát bức tường hậu trong nhà của ta,” anh đáp trả.

“Chàng nói em có thể sắp xếp lại mấy căn bếp,” Jamie thì thầm. “Vào mùa đông, Frieda và Hessie và những người hầu khác phải lội qua tuyết để mang bữa ăn cho chàng. Em chỉ muốn làm điều tử tế thôi mà Alec. Xây thêm khu nhà vào phía sau là việc có ý nghĩa. Nhưng chàng chẳng buồn cho em giải thích nữa.”

Alec nhắm mắt, cố lấy lại bình tĩnh. Dường như anh không tài nào dừng ôm ấp cô đủ lâu để giảng cho cô nàng một bài. “Đúng là ta đã mất bình tĩnh,” anh thừa nhận. “Và ta đang điên tiết lên với em.”

“Vì cái lỗ trên tường à?”

“Không,” anh nói. “Vì em đã sợ ta. Em nghĩ ta sẽ đánh em sao?”

“Không,” cô đáp. Cô vòng tay quanh hông anh và dựa lên anh. “Chàng làm em mất mặt. Một người chồng không nên quát vào mặt vợ mình.”

“Tương lai ta sẽ cố nhớ mệnh lệnh này,” anh hứa. “Jamie, sẽ có những lúc ta lại quên đấy.”

“Em sẽ phải làm quen với điều đó, hẳn là vậy,” cô nói. “Tiếng gầm của chàng chặt được cả một cây thông ấy chứ. Nhưng chàng thường ầm ĩ đúng không Alec?”.

Alec tì cằm lên đầu nàng trong lúc suy tính xem có nên bỏ qua cho sự xúc phạm nho nhỏ đó hay không. “Cha Murdock nói em định quay về Anh. Có phải em có ý đó không?”

“Chàng bảo em biến đi,” cô nhắc.

Nụ cười làm dịu đi cái cau mày của anh. “Ý ta muốn em đi khỏi đại sảnh, Jamie à, chứ không phải Scotland.”

“Em chỉ muốn rời đi một lát thôi. Dù sự thật là em làm ăn chẳng ra sao.” Giọng cô nghe hết sức đau khổ. “Em biết chàng sẽ cảm thấy khó tin, nhưng ở quê nhà mọi người thực sự thích em. Thật đấy! Em không quen với việc bị coi là đồ đạc Alec ạ. Điều đó dẫn tới một vài sự phê phán. Lính tráng của chàng đang chờ cơ hội kể tội em, đúng không?  Họ cũng chẳng thích em hơn chàng là mấy.”

Jamie đột nhiên khóc òa. “ Em thật đáng thương phải không? Sao chàng lại bận tâm đi theo em làm gì?”

“Jamie, những người lính đó đang chờ cơ hội bảo vệ em,” anh đáp. Tiếng nói của anh chỉ còn là tiếng thì thầm bực bội. “Họ trung thành với em cũng như với ta, phu nhân ạ.”

Anh buông ra để cô có thể thấy anh gật đầu. Song đó lại là sai lầm của anh, vì một khi thấy nước mắt lăn trên má cô, mọi thói cung cách cư xử của anh bốc hơi sạch. “Ta đuổi theo vì em thuộc về ta. Đừng bao giờ cố rời khỏi ta lần nữa nhé Jamie, không em sẽ thực sự chứng kiến cơn giận của ta đấy. Nào em yêu, đừng khóc nữa. Ta không cố ý…”

Giọng anh run đến mức không nói tiếp được nữa. Alec cúi xuống hôn lên lông mày cô. Jamie chùi khóe mắt bằng mu bàn tay. Tay cô bắt đầu nhói lên ở những chỗ bầm, nhắc cô nhớ đến vụ tai nạn. “Em ngã ngựa,” cô thú nhận.

“Ta biết.”

Giờ đến lượt anh nghe đau khổ rồi. Jamie mỉm cười. “Em thực sự điêu luyện đấy Alec, nhưng con lợn rừng dọa Wildfire và…”

Cô thôi không giải thích khi thấy anh cau mày. “Quên đi,” cô nói. “Alec? Khi vợ chồng bất hòa, họ thường hôn nhau sau khi làm lành.”

“Song người vợ phải mặc trang phục của chồng cô ấy,” Alec chỉ ra. “Tuy nhiên ta sẽ không giữ lời nếu cô ấy chẳng mặc gì.”

Cô không hiểu ý anh đến tận khi anh kéo bộ váy rách qua đầu cô rồi ném xuống đất.

“Chàng không thể định – định – “ cô lắp bắp, lùi lại một bước.

“Ồ ta có ý đó đấy, được chưa.” Anh dấn tới một bước.

Cô cười ầm lên khi anh lao tới, sau đó xoay người bỏ chạy vào phía tán cây.

“Đồ đáng ghét, Alec,” cô nói với qua vai. “Đang giữa trưa mà.”

Anh túm được cô từ đằng sau và kéo vào lòng mình. “Có trẻ con gần đây,” cô chỉ ra.

Alec rúc vào cổ cô. “Em có muốn nụ hôn đúng đắn không?”

“Thế này chẳng đúng đắn tẹo nào,” cô đáp trả. Hơi thở của cô nghẹt lại trong cổ và cái rùng mình lan khắp hai bờ vai. Alec nhấm nháp dái tai cô trong khi thì thầm chi tiết đến từng từ ngữ về những thứ gợi tình mà anh sắp làm với cô.

Cô lả vào người anh. Alec dựa vào cái cây rậm rạp, bao lấy cô giữa hai đùi mình. Anh dành thời gian cởi đồ của cô, lờ đi những lời phản đối yếu ớt và khi hoàn thành nhiệm vụ đó,  anh kéo cô ngồi lên bộ phận đã cứng rắn của mình. Đôi tay anh ôm lấy ngực cô trong lúc hai đầu ngón cái lười nhác vuốt ve hai nụ hoa.

Anh biết mình đã bắt cô phải đầu hàng khi cô rên lên khe khẽ. “ Giờ ta sẽ cho em thấy em thấp kém như thế nào.”

“Thế à?” Cô vừa hỏi vừa thở gấp. Tay anh vừa đi đến giữa hai đùi cô.

Anh lẩm bẩm hài lòng khi cảm nhận được hơi ấm của cô. Cô đã vô cùng ướt át và nóng bỏng vì anh. “Ta sẽ hôn từng phân một trên cơ thể kém cỏi của em,” anh hứa hẹn.

Cuối cùng anh cũng xoay cô lại. Miệng họ mở ra và gặp nhau trong một nụ hôn đói khát. Cô vòng tay quanh cổ anh, cọ ngực lên trang phục anh. Alec rời môi đi, sau đó cởi quần áo trong khoảng thời gian cực ngắn. Anh xoay người cô dựa lên thân cây, mặt đối mặt, rồi cúi đầu xuống thung lũng giữa hai bầu ngực cô. Lưỡi anh khiến cô hoang dại. Đôi tay anh xoa nắn bờ ngực cô, sau cùng anh quay đầu ngậm một bên núm vú vào miệng. Thứ áp lực đó tuyệt đến mức không chịu nổi. Cô rên lên sung sướng, bấu chặt vai anh để cổ vũ. Alec trao cho bên ngực còn lại sự chăm chút hạnh phúc tương tự, sau đó trải những nụ hôn xuống dưới bụng cô.

Anh khiến cô quên cả hít thở. Anh quỳ xuống trước mặt cô, ôm lấy bờ mông mềm mại của cô trong tay mình, và thô bạo kéo cô về phía miệng anh.

Cô không thể nghĩ nổi điều gì. Lưỡi anh vuốt ve cảm xúc trong cô, ấn xuống, trong, ngoài, hết lần này đến lần khác, cho đến khi cô rên rỉ xin được giải thoát khỏi trò tra tấn ngọt ngào đó. Cô năn nỉ anh đừng dừng lại khi anh đứng dậy đối diện cô. Jamie cố gắng bắt lấy miệng anh cho một nụ hôn dài nóng bỏng, nhưng anh đã giật lại. Anh đột ngột túm tóc cô, cuốn chặt lại trong tay và kéo cô về phía mình. “Đừng bao giờ thử bỏ ta lần nữa.”

Anh không cho cô thời gian trả lời. Khuôn miệng hé ra của anh chiếm lấy miệng cô. Cái lưỡi xộc vào trong. Cô tan chảy bên anh. Anh nhấc cô lên, mở rộng hai đùi bằng một cử chỉ đầy sức mạnh. Cô vòng chân quanh anh. “Alec,” cô gần như thét lên yêu cầu khi anh do dự.

“Hứa đi.” Giọng anh gay gắt bên tai cô.

Nỗi đau trong tiếng nói của anh dắt cô xuyên qua màn sương tình dục. “Em hứa,” cô thì thầm.

Anh rên lên tán thành, rồi đâm vào trong cô bằng một cú nhấn mạnh mẽ. Anh thủ thỉ những lời yêu thương vào tai cô trong khi rút ra rồi lại quay trở vào cô.

Jamie bám chặt lấy anh, tụng cầu những lời tình tứ của chính mình, và cô biết khi sắp được giải thoát, cô thét to tên anh.

Sự đầu hàng của họ mang tính chắc chắn, cảm xúc cũng dịu đi. Anh ở yên trong cô một lát. Sau khi hơi thở đã chậm lại và trái tim thôi không dộng bình bịch nữa, anh vẫn không di chuyển. Anh không muốn mất đi mùi hương cuộc tình tứ của họ, không muốn thôi ôm cô.

Lần đầu tiên trong đời, anh thấy toại nguyện. Anh hiểu điều đó nghĩa là gì, nhưng bản năng lại chống lại sự thật rõ rành rành đó. Còn quá sớm, anh tự nhủ. Cực kỳ sớm. Điều đó sẽ làm anh yếu đi, khiến anh dễ bị tổn thương hơn… Anh chưa sẵn sàng.

Jamie cảm thấy Alec căng người tựa vào mình. Anh hạ cô nhẹ nhàng xuống mặt đất, sau đó quay người đi nhặt nhạnh trang phục. Cô bắt gặp một phần biểu cảm u ám của anh. “Alec?” cô thì thào. “Vừa rồi em không thỏa mãn chàng à?”

Anh ngay tức khắc hồi đáp cho sự lo âu trong giọng nói của cô. “Em làm ta thỏa mãn rất nhiều phu nhân.” Giọng anh thô sạn vì cảm xúc.

Jamie không hỏi thêm gì cho tới khi cả hai đều đã ăn vận đầy đủ. “Thế sao chàng lại cau có? Nếu em thực sự làm chàng hạnh phúc …”

“Ta cau  có vì em nói em cảm thấy thấp kém. Ta không bao giờ, không đời nào muốn em suy nghĩ lố bịch như vậy trong tương lai nữa vợ ạ. Em lấy từ cái chỗ quái nào ra cái ý tưởng ngây ngô …”

“Chàng nói em thấp kém mà,” cô giờ đã hoàn toàn rối rắm và nhắc anh.

Anh cả gan tỏ ra ngạc nhiên cơ đấy. Đôi mắt Jamie mở to phản ứng. “Chàng cũng bảo em là vô nghĩa lý nữa. Chàng không nhớ hả Alec?”

Anh nhún vai. Anh đi lấy ngựa, nhưng giờ anh mỉm cười thay vì cau có. Cô vợ dịu dàng của anh có vẻ rất bực mình.

“Chàng không thể nhớ nổi ý kiến của chính mình sao?”

“Không phải ý kiến,” anh nói qua vai. “Là xúc phạm, tình yêu ạ.”

“Chàng thừa nhận đã xúc phạm em hả?” cô hét lên, đuổi theo anh.

“Dĩ nhiên.”

Anh cười lớn khi tiếng mắng mỏ rất không ra dáng quý cô của cô vang vọng khắp không gian.

Cô hoảng sợ vì sự báng bổ đáng xấu hổ của mình hơn cả anh. Cô xin lỗi rối rít.

Anh cười thẳng vào mặt cô.

Jamie không biết phải làm gì với anh bây giờ. Cô quay lưng lại với chồng mình và đi về phía Wildfire. Alec Kincaid là kẻ bất khả thi nhất trên thế giới. Anh không nhận ra cô muốn nghe anh nói rằng anh quan tâm tới cô đến mức nào sao?

Jamie leo lên lưng Wildfire và cầm dây cương. Tự nhiên cô nhớ ra yêu cầu nghiêm khắc của Alec về việc cô không bao giờ thử bỏ anh mà đi lần nữa.

Anh có quan tâm. Cô xoay lại nhìn chồng mình, cân nhắc đến việc hét to cái suy nghĩ hiển nhiên đó ra. Nụ cười ngạo mạn của anh làm cô đổi ý. Anh không nhận ra rằng anh có quan tâm, cô đoán vậy, và có lẽ anh chỉ nổi giận với cô nếu cô dám dạy dỗ anh về cảm xúc thực sự của anh mà thôi.

Jamie bật cười mạnh mẽ. Anh phải thích nghi trước đã. Sau đó anh sẽ thấy được ánh sáng trong tình yêu với cô.

Cô thúc Wildfire trước khi anh có thể tra hỏi xa hơn. Alec túm dây cương của cô rồi lắc đầu.

Cô nhìn anh bằng ánh mắt cam chịu.

“Nghe kỹ đây tình yêu. Phía trên,” anh nói, chỉ về phía sau lưng, “là đất của thị tộc Kincaid. Dưới kia là nước Anh. Hiểu không?”

Cô cắn môi dưới để khỏi mỉm cười. “Em hiểu rồi,” cuối cùng cô cũng phải đồng ý khi anh cứ nhìn chằm chằm cô.

Anh thở dài thườn thượt, sau đó kéo Wildfire theo khi anh đổi hướng. “Không, em không hiểu đâu tình yêu ạ,” anh làu bàu.

Lúc đó Jamie mới mỉm cười. Chúa ơi, cô thấy thật tuyệt. Cô chẳng buồn quan tâm kể cả nếu Alec có nổi nóng với cô trong tương lai đi nữa.

Cô chắc chắn không để tâm đến sự xúc phạm của anh, giờ cô đoán đó là cách anh bảo vệ cảm xúc của chính mình. Không, cô chẳng buồn lỏng cái kiểu ngược đời của anh chút nào.

Lý do rất dễ hiểu.

Anh vừa gọi cô là tình yêu của anh.

Advertisements

One thought on “The Bride – Chap 12.3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s